Cô cầm viên đá thạch anh tím hình quả đào (hay là hình trái tim nhỉ) áp áp lên mặt. Viên đá lành lạnh, cô hi vọng nó có thể làm nguội lạnh bớt nỗi đau đớn đang âm ỉ trong cô, như một ngọn lửa, thiêu đốt trái tim cô, lan sang dạ dày. Từ hôm qua, dạ dày cũng đã âm ỉ đau. Có lẽ cũng chỉ là tưởng tượng, dạ dày đau có thể chỉ vì căng thẳng vì những cái deadlines đang dồn lại, và vì ngủ ít, chứ chẳng phải là lây lan. Nhưng cũng có thể không phải lây lan theo kiểu như một loại virus gặm nhấm hết chỗ nọ thì sẽ sang chỗ kia, mà là theo cơ chế dẫn truyền thần kinh, một hệ thống phức tạp như thế, nó muốn truyền đến đâu, thì chỗ đấy phải nhận, phải chịu, chẳng có cách gì chống lại được.
Quả thực là rất dễ chịu, cái sự mát lạnh ấy. Có lẽ vì thế, một phần là vì như thế, hay phần nhiều là vì như thế, người ta hay dùng đá để chườm vào vết thương. Cảm giác tê buốt sẽ thế chỗ cho sự đau đớn, và có những lúc hết tê, thì bỗng sự đau đã biến đi đâu mất. Thế nhưng…
Cô nhắm mắt lại, để cảm nhận sự lạnh lẽo ấy, và lăn lăn nó trên gò má, hi vọng rằng nó sẽ làm nguội những giọt nước mắt nóng bỏng chỉ chực tuôn ra, và hi vọng rằng nó sẽ không tuôn ra nữa. Cô không muốn khóc, không muốn khóc vì một điều không xứng đáng. Thế nhưng…
Cái sự lành lạnh ấy, nó dường như không phải từ viên đá tím mà cô đã mang về từ Ngũ hành sơn vào nhiều năm về trước, mà nó là một phần của chính cô, bởi thế nó thân thiết biết bao, nhưng cũng trơ lì và cứng rắn biết bao. Nó hiểu, nhưng nó không khoan nhượng. Nó cứ tím ngắt, cứ lung linh với những tinh thể lấp lánh xinh đẹp và lạnh lẽo của nó, quyết tâm không nhượng bộ những vết rạn nứt và xấu xí, sần sùi… Thế nhưng…
Hồi còn nhỏ, có lẽ là do những cuốn sách kì ảo về nghìn lẻ một đêm, cô hay mơ thấy mình rơi vào một cái hang toàn châu báu, ngọc ngà. Và khi lớn lên, cô luôn bị thu hút bởi những thứ trang sức lấp lánh, toả sáng, lung linh trên da thịt, và kể cả không trên da thịt, kể cả lạnh lẽo như viên thạch anh tím kia vẫn thật xinh đẹp, dù rất nhiều vết, nhưng làm sao có thể không đẹp, đẹp là đẹp thôi, đẹp chẳng cần lý do gì… chỉ cần rung động là đủ. Thế nhưng….
Nó bảo với cô “ai cũng có khu rừng thuộc về mình”, thế nhưng, cô biết rất rõ, điều đấy không đúng với cô. Thế giới ngoài kia chẳng phải cô không hiểu được, có gì mà khó hiểu. Nhưng chính vì hiểu, mà cô biết rằng nó không dành cho mình. Thế nhưng…
Thế nhưng, biết là một chuyện, tránh được lại là một chuyện khác. Cứ như thể, cô chỉ có mỗi một việc là tự làm đau chính mình, lần nào cũng thế. Bằng việc một đằng thì hiểu rõ, rằng không thể nào, đằng kia thì không ngăn nổi trái tim cứ ngã vào hi vọng, không làm cách nào mà ngăn nổi. Có lẽ vì thế, về sau cô còn chẳng buồn ngăn nữa. Cô chỉ buồn bã quan sát và chờ đợi, chờ đợi một nỗi đau thì cũng chẳng khác gì đang đau, người ta cứ hi vọng rằng nếu như biết trước, thì nỗi đau sẽ được chia nhỏ ra và biết đâu sẽ dễ dàng chịu đựng hơn. Như thế là ngây thơ, hay là ngu ngốc. Cũng không phải cả hai, nó chỉ đơn giản là không làm khác được, không có cách nào chống lại trái tim, nhưng cũng chẳng có cách nào để không nhận biết.
Dẫu sao, ít nhất cô đã quen với một việc, đó là chịu đựng nỗi đau. Khi nó bao phủ toàn bộ cơ thể cô, cô đã không còn chống lại nữa, cô thậm chí còn không buồn quan sát nó nữa. Cô thậm chí còn chợp mắt được trong những giọt nước mắt cứ thế rơi lã chã. Thật kỳ lạ, phản ứng nước mắt. Có một lần cô đến viện da liễu làm một tiểu phẫu, khi ấy, họ không cho thuốc tê mà dùng dao rạch thẳng vào vết thương, đau đến mức tê dại, và nước mắt cứ thế tuôn ra, dù cô không hề muốn khóc, chỉ là nước mắt tuôn ra. Có lẽ bây giờ cũng gần như thế, chỉ là nước mắt tuôn, cô đâu có muốn khóc.
Việc cuối cùng, làm một nghi thức kết thúc. Hay một nghi thức nhận biết sự kết thúc. Dù cho xứng đáng hay không, thì mọi thứ thuộc về tình cảm cô đều chưa bao giờ có thể vứt bỏ. Cũng giống như hai nhánh cây sống sót trên một góc tủ của cô, hay như tấm bưu thiếp mãi vẫn ở trong một góc ngăn kéo dẫu cô đã bảo cô sẽ vứt nó đi với người đó. Chỉ duy có cuốn sách đã bị xé nát trong một cơn tuyệt vọng. Con chuột được cất cẩn thận trong túi zip, xếp vào một góc khác. Dự cảm trước điều này, cô vẫn để con chuột mới được phát ở đó, mà chẳng hề có một ý định gì với nó, giờ lại mang nó ra dùng, dẫu nó chẳng hề êm ái, nhưng sự êm ái đâu phải dành cho cô.