Saturday, July 19, 2025

Bão

 Ngoài trời gió lớn, cây cối nghiêng ngả. Chưa mưa nhưng tiếng cành cây, sấu rụng quật xuống mái tôn sầm sập, báo hiệu bão lớn. Tuần trước cũng khoảng này, tôi đang ngồi đây nghe mưa, sốt ruột vô cùng vì tiếng mưa, và vì chờ đợi. Nhưng chẳng hiểu sao, giờ đây, khi mọi thứ ngả nghiêng, ồn ĩ, và dường như có vẻ nguy hiểm như thế này, lại dường như khiến cho cơn bão trong lòng tôi yên ắng lại. Bây giờ thì chẳng còn sự chờ đợi nào cả, là cơn bão của những nỗi đau hoạt tác sau khi lý trí đã quyết định xong xuôi.

Mùi mưa nồng nồng, ngai ngái cũng khiến cho tôi dễ chịu. Dường như ai đó ở trên kia đang khóc cùng với tôi, có phải vì thế, nên lòng tôi được an ủi, được vỗ về. Hôm nay tôi bảo với P là người như chị thì chẳng có lối thoát nào hết. Có lẽ vậy, nhưng thôi cứ biết thế. Nếu như lý trí không thể khiến trái tim yên ổn được, thì ít nhất cũng hãy chấp nhận rằng, sẽ còn như thế này nhiều… Ít nhất là không trống rỗng…

Friday, July 18, 2025

beautiful child

 it hurts…

đêm hôm qua tôi ngủ khá hơn. những gì viết tháng 9 năm ngoái vẫn đúng. niềm hy vọng vào tình cảm mới chính là liều thuốc độc… vì thật ra là làm gì có…

nhưng trái tim thì vẫn không vâng lời. chỉ cần tôi mở mắt ra thì nỗi đau lại ập đến không cách nào ngăn được. tự bảo nghìn lần, mà không, chắc nhiều hơn như thế, dù không phải giả dối, thì cũng hời hợt biết bao, có đáng không? không đáng, nhưng tình cảm làm gì có đáng hay không đáng. nếu thực sự có thể đánh giá theo cái cách như thế, thì đã không phải là tình cảm. hay là chỉ tôi mới thế?

mở tin nhắn,  nhìn vào dãy số vô tri, tôi không kìm được mà lưu lại như ngày trước, cái thời vẫn còn chưa thấy nhau…

thôi, memories save this beautiful child

Vân Trung Ca

 Tôi bắt đầu tin. Tin rồi thì cũng đỡ hơn ở chỗ là bớt được phần trông ngóng, chờ đợi những điều không nên chờ đợi, phần còn lại chỉ là việc chịu đựng, dù sao thì chịu đựng cũng đã quen. Bát nước đã hất đi, nó sẽ ngấm thẳng xuống đất lạnh, chẳng có cách nào hớt lại được nữa, à có, đổ nước mới vào, nhưng nó đã không còn là bát nước ấy nữa, dù cho trông có vẻ giống hệt nhau. Tình cảm như một nắm cát, càng muốn nắm cho thật chặt, thì nó chỉ càng biến mất nhanh hơn, câu đấy ở đâu nhỉ, à Vân Trung Ca. 

Lúc này đây, tôi thật sự mong rằng mình có khả năng chấp nhận thực tại, chấp nhận rằng với tôi là không thể. Nhưng tôi không biết làm thế nào để chấp nhận. Kể cả khi nhận thức sâu sắc về một điều gì, cảm thấy nó đúng đến bao nhiêu, cũng không có nghĩa là sẽ làm được đúng như thế. Khi trái tim cứ luôn không vâng lời, tôi chẳng biết phải làm gì với nó. Tại sao có những người vẫn có thể làm được, chính tôi cũng không hiểu được điều ấy. Tất cả những gì tôi có thể làm đó làm kiểm soát hành động, đưa ra những quyết định lý trí và lạnh lùng, giày vò đến tan nát chính trái tim của mình, nhưng sao nó vẫn không biết mệt mỏi, và chẳng sợ hãi điều gì? Kể cả khi, phải, kể cả khi, nó luôn thua cuộc. Kể cả khi chính nó cũng biết là chẳng có một trái tim nào khác hiểu được mình.

Không hiểu thế nào, mà bỗng nhắc đến Vân Trung Ca, tôi lại vẫn có cảm giác đau thắt lòng. Lẽ ra tôi phải khác hẳn rồi chứ nhỉ. Nhưng hoá ra tôi vẫn sến sẩm đến vậy, tôi vẫn cứ không tránh được những thứ vò xé tâm can đến thế, nhưng có thực sự là lừa dối không? Kiểu như anh vẫn nói, nó biết mình muốn gì, cần gì, nó cho mình điều ấy, nhưng thực ra chỉ là một mớ cảm xúc mua vui, nhưng có vui đâu, vậy thì mua lấy nỗi buồn đau ư? Nhưng tôi có thiếu gì đâu nhỉ…

đừng tìm nhau

 mấy hôm nay, thỉnh thoảng tôi đọc lại blog của G.M. cái blog bỏ hoang bao lâu chẳng có thêm bài nào mới, kể ra cũng phải gần hai năm rồi. không biêt là không gõ chữ nữa, thì có còn viết tay không?

chữ G.M. đẹp và bay bổng, nhiều từ ngữ, nhiều chữ, nhiều cảm xúc rất đẹp đẽ, bao giờ cũng khiến tôi xúc động mạnh mẽ. đọc mà vẫn cứ không hiểu sao, bên trong và bên ngoài lại khác nhau nhiều như thế. 

đi qua những ngày buồn bã bải hoải này, đọc một blog buồn như thế chắc là thích hợp, rồi nghe LD. kể ra thì sớm là một chuyện tốt, sớm thì sẽ không quá đau, nhất là khi người ta biết trước là kiểu gì rồi cũng sẽ đau. nhưng như thế thì cũng có vẻ lại giống với kiểu của bạn nhỉ.

nhưng tôi khác bạn ở chỗ, tôi luôn clear cho người ta biết tôi là như thế nào? tôi muốn gì và không muốn gì? còn bạn, bạn để người ta share ra với bạn, rồi bạn bỏ mặc người ta đấy, ngơ ngác, không hiểu mình đã làm gì sai, bạn bỏ đi không một lời giải thích. bạn thật tệ... tôi thì có tệ không? thực ra tôi cũng thấy tôi tệ...

tôi đang lên một cơn áy náy, áy náy và buồn, nhưng buồn thì có vẻ không còn là một trạng thái tâm lý (nhất thời) mà đã trở thành một đặc tính tâm lý cố hữu. thế áy náy thì sao? day dứt thì sao?

đừng tìm nhau, vào đêm mưa gió tơi bời, sợ lời sắp nói vỡ tan thương đau...

thật dớ dẩn, dớ dẩn hết sức...

để cho đỡ chán, tôi mua một cốc trà sữa rất to và nốc hết, đã lâu lắm mới uống trà sữa, dám uống trà sữa, dám mặc kệ sức khỏe, ngày kia tôi lại còn đi uống bia. khi trái tim bị thương, người ta chắc có quyền mặc kệ lý trí, đằng nào thì nó cũng đã thắng, nên hãy im mồm đi một lúc cũng được.

Wednesday, July 16, 2025

nắp ấm

 


chả hiểu sao dạo này tôi không up được ảnh lên đây từ điện thoại hay ipad, mà phải dùng computer. 

lũ nắp ấm mọc chi chít mơn mởn nhiều sức sống nhìn cũng thấy vui vui. chan chán, tôi giở ra đếm, có những 19 cái. lũ bẫy kẹp cũng nở ra nhiều. nhưng tôi vẫn không thể nghe gì khác ngoài LD.

tôi chẳng muốn làm gì, mà có bao nhiêu việc chờ tôi ở kia. nhức nhối cả bên trong lẫn bên ngoài, không phân biệt nổi đâu là trong đâu là ngoài nữa. 

giá mà được nằm tắm nắng, để cảm thấy có sức sống lên một tí...

precious

 Cô cầm viên đá thạch anh tím hình quả đào (hay là hình trái tim nhỉ) áp áp lên mặt. Viên đá lành lạnh, cô hi vọng nó có thể làm nguội lạnh bớt nỗi đau đớn đang âm ỉ trong cô, như một ngọn lửa, thiêu đốt trái tim cô, lan sang dạ dày. Từ hôm qua, dạ dày cũng đã âm ỉ đau. Có lẽ cũng chỉ là tưởng tượng, dạ dày đau có thể chỉ vì căng thẳng vì những cái deadlines đang dồn lại, và vì ngủ ít, chứ chẳng phải là lây lan. Nhưng cũng có thể không phải lây lan theo kiểu như một loại virus gặm nhấm hết chỗ nọ thì sẽ sang chỗ kia, mà là theo cơ chế dẫn truyền thần kinh, một hệ thống phức tạp như thế, nó muốn truyền đến đâu, thì chỗ đấy phải nhận, phải chịu, chẳng có cách gì chống lại được.

Quả thực là rất dễ chịu, cái sự mát lạnh ấy. Có lẽ vì thế, một phần là vì như thế, hay phần nhiều là vì như thế, người ta hay dùng đá để chườm vào vết thương. Cảm giác tê buốt sẽ thế chỗ cho sự đau đớn, và có những lúc hết tê, thì bỗng sự đau đã biến đi đâu mất. Thế nhưng…

Cô nhắm mắt lại, để cảm nhận sự lạnh lẽo ấy, và lăn lăn nó trên gò má, hi vọng rằng nó sẽ làm nguội những giọt nước mắt nóng bỏng chỉ chực tuôn ra, và hi vọng rằng nó sẽ không tuôn ra nữa. Cô không muốn khóc, không muốn khóc vì một điều không xứng đáng. Thế nhưng…

Cái sự lành lạnh ấy, nó dường như không phải từ viên đá tím mà cô đã mang về từ Ngũ hành sơn vào nhiều năm về trước, mà nó là một phần của chính cô, bởi thế nó thân thiết biết bao, nhưng cũng trơ lì và cứng rắn biết bao. Nó hiểu, nhưng nó không khoan nhượng. Nó cứ tím ngắt, cứ lung linh với những tinh thể lấp lánh xinh đẹp và lạnh lẽo của nó, quyết tâm không nhượng bộ những vết rạn nứt và xấu xí, sần sùi… Thế nhưng…

Hồi còn nhỏ, có lẽ là do những cuốn sách kì ảo về nghìn lẻ một đêm, cô hay mơ thấy mình rơi vào một cái hang toàn châu báu, ngọc ngà. Và khi lớn lên, cô luôn bị thu hút bởi những thứ trang sức lấp lánh, toả sáng, lung linh trên da thịt, và kể cả không trên da thịt, kể cả lạnh lẽo như viên thạch anh tím kia vẫn thật xinh đẹp, dù rất nhiều vết, nhưng làm sao có thể không đẹp, đẹp là đẹp thôi, đẹp chẳng cần lý do gì… chỉ cần rung động là đủ. Thế nhưng….

Nó bảo với cô “ai cũng có khu rừng thuộc về mình”, thế nhưng, cô biết rất rõ, điều đấy không đúng với cô. Thế giới ngoài kia chẳng phải cô không hiểu được, có gì mà khó hiểu. Nhưng chính vì hiểu, mà cô biết rằng nó không dành cho mình. Thế nhưng…

Thế nhưng, biết là một chuyện, tránh được lại là một chuyện khác. Cứ như thể, cô chỉ có mỗi một việc là tự làm đau chính mình, lần nào cũng thế. Bằng việc một đằng thì hiểu rõ, rằng không thể nào, đằng kia thì không ngăn nổi trái tim cứ ngã vào hi vọng, không làm cách nào mà ngăn nổi. Có lẽ vì thế, về sau cô còn chẳng buồn ngăn nữa. Cô chỉ buồn bã quan sát và chờ đợi, chờ đợi một nỗi đau thì cũng chẳng khác gì đang đau, người ta cứ hi vọng rằng nếu như biết trước, thì nỗi đau sẽ được chia nhỏ ra và biết đâu sẽ dễ dàng chịu đựng hơn. Như thế là ngây thơ, hay là ngu ngốc. Cũng không phải cả hai, nó chỉ đơn giản là không làm khác được, không có cách nào chống lại trái tim, nhưng cũng chẳng có cách nào để không nhận biết.

Dẫu sao, ít nhất cô đã quen với một việc, đó là chịu đựng nỗi đau. Khi nó bao phủ toàn bộ cơ thể cô, cô đã không còn chống lại nữa, cô thậm chí còn không buồn quan sát nó nữa. Cô thậm chí còn chợp mắt được trong những giọt nước mắt cứ thế rơi lã chã. Thật kỳ lạ, phản ứng nước mắt. Có một lần cô đến viện da liễu làm một tiểu phẫu, khi ấy, họ không cho thuốc tê mà dùng dao rạch thẳng vào vết thương, đau đến mức tê dại, và nước mắt cứ thế tuôn ra, dù cô không hề muốn khóc, chỉ là nước mắt tuôn ra. Có lẽ bây giờ cũng gần như thế, chỉ là nước mắt tuôn, cô đâu có muốn khóc. 

Việc cuối cùng, làm một nghi thức kết thúc. Hay một nghi thức nhận biết sự kết thúc. Dù cho xứng đáng hay không, thì mọi thứ thuộc về tình cảm cô đều chưa bao giờ có thể vứt bỏ. Cũng giống như hai nhánh cây sống sót trên một góc tủ của cô, hay như tấm bưu thiếp mãi vẫn ở trong một góc ngăn kéo dẫu cô đã bảo cô sẽ vứt nó đi với người đó. Chỉ duy có cuốn sách đã bị xé nát trong một cơn tuyệt vọng. Con chuột được cất cẩn thận trong túi zip, xếp vào một góc khác. Dự cảm trước điều này, cô vẫn để con chuột mới được phát ở đó, mà chẳng hề có một ý định gì với nó, giờ lại mang nó ra dùng, dẫu nó chẳng hề êm ái, nhưng sự êm ái đâu phải dành cho cô.

Monday, July 14, 2025

Bệnh

 Tôi không phải là người khiêm tốn, nhưng cũng chưa bao giờ là một người kiêu ngạo, thế mà tự mãn thì lại có. Hoặc cũng có thể tôi bị bệnh hoang tưởng.

Tôi luôn nghĩ (tưởng tượng) rằng bản thân mình, và tình cảm của mình là một món quà vô cùng quý giá đối với ai có được nó. 

Hoàn toàn không phải vì tôi đẹp (cứ cho là thế đi) hay là do tôi có những thứ mà ai nhìn vào cũng sẽ thèm muốn. Tất cả những gì là vẻ bề ngoài, kể cả là sắc đẹp, chưa bao giờ có thể làm tôi tự hào chứ đừng nói gì là tự mãn. 

Nhưng một món quà quý giá đến thế, thì không phải ai cũng có đủ phẩm chất để nhận lấy nó, và lần này, cũng không ngoại lệ.

Và có lẽ, chẳng ai có thể.


Saturday, July 12, 2025

falling

 Chẳng hiểu vì sao, và không biết từ bao giờ, một đứa thích mưa như tôi, nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà, lại có cảm giác bất an kinh khủng. Năm ngoái, bão to, tôi ngồi trong nhà nhìn ra ngoài cửa kính đóng kín, gió lốc xoáy tròn, mưa đảo từ hướng này sang hướng khác, rồi trên facebook chốc chốc lại có tin cây đổ nhà đổ, thế mà từ sâu bên trong cũng chẳng có gì hoảng loạn. Từ bao giờ mà tôi lại bất an đến thế?

Ngày mai tôi thi, thế mà đến giờ này tôi vẫn không vào đầu được chữ nào. Tôi biết mình đang ngày càng không còn lối thoát nữa. Tháng ba năm ngoái, tôi định uống thuốc để khiến cho mình chẳng cảm thấy gì nữa. Tháng Chín năm ngoái, tôi bắt đầu rơi vào khủng hoảng kéo dài hơn ba tháng. Nhưng những lúc đó, tôi vẫn biết mình cần gì. Nhưng bây giờ thì tôi không biết, tôi thực sự choáng váng và bị dìm trong những cảm xúc mà tôi nghĩ tôi cần phải chối từ nhưng tôi không làm được. Và những giấc ngủ lại chẳng còn bình yên được nữa…

It’s rain outside

And cry inside

The eyes keep open

But the voice has fallen 

Into tears…

Friday, July 11, 2025

It's pure and deep...

 So I stay and I hold my deep, deep, deepest blue...

I do not run, I do not hide... I know and I embrace it, my genuine blue...

tôi đã chỉ tự cho phép mình nghe LD, ngoài ra, tôi không làm bất cứ một việc gì khác trừ những việc bắt buộc phải làm...

thậm chí, trị liệu, tôi cũng không

để làm bài tiểu luận, tôi đã mua một cuốn ebook của kindle, viết về những người đã tạo ra MBTI. thật ra tôi cũng không cần phải làm thế, nhưng tôi không muốn chỉ dựa dẫm vào GPT, hơn nữa, mục đích của việc học này không phải chỉ là để làm cho xong bài tập để có cái mà nộp, mà là để biết. vì thế, đọc một cuốn sách, dù rất ngại, vì bằng tiếng Anh, lại còn là ebook, nhưng tôi vẫn mua, mà chưa kể, đây còn là một dịp mà tôi không cần phải tìm kiếm một động lực. 

tôi đã đọc được một phần ba. nó cho tôi hơn rất nhiều so với tôi kỳ vọng, và nếu không có nỗi buồn kia cứ nằng nặng nơi trái tim mệt mỏi, thì có lẽ tôi đã có thể rất hạnh phúc, dẫu vậy, tôi hạnh phúc vì tôi còn có thể biết buồn... và có thể biết được thêm rằng, để đi đến một cái đích đẹp đẽ đến thế (với tôi), người ta không chỉ cần một hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ, mà người ta còn phải trải qua rất nhiều thất bại, đau đớn, sai lầm, và đánh mất mình, rồi vật vã tìm lại,  thậm chí cả tuyệt vọng...

tôi đã là gì đâu... dù nhiều lúc tôi cũng thấy tuyệt vọng…

Thursday, July 10, 2025

Stay

 Nó hỏi tôi “nếu chị buồn, và chỉ chịu đựng mà không làm gì cả, thì chị sẽ buồn mãi à? Quả chín rồi cũng sẽ phải rụng chứ? Buồn rồi cũng sẽ phải hết”

Tôi bảo “Nó sẽ chuyển hoá chứ, nhưng chuyển thành cái gì thì chưa biết được, điều đấy còn phụ thuộc vào vô vàn những biến hoá, cả bên trong lẫn bên ngoài, chẳng gì đứng yên được”

Phải, chẳng gì đứng yên được, nhưng tôi thì chỉ đang muốn đứng yên trong nỗi buồn…

Bọ cạp

 Chưa đầy một tháng trước, tôi vừa mới nhận ra rằng có lẽ mình nên ngừng việc đi tìm kiếm, cái việc mà tôi đã làm suốt vài năm nay, khi tôi nhận ra rằng, tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại với anh nữa. Nhiều lúc tôi phân vân, vì tôi vẫn nghĩ tôi đang đi tìm một tri kỷ, một người có khả năng hiểu được những cảm xúc, những bất an, những tầng tầng, lớp lớp suy nghĩ chồng chéo, đan xen, vặn xoắn, và biến chuyển vô cùng nhanh của tôi, như anh đã từng hiểu được, nhưng rốt cục thì ngay cả anh cũng không thể. 

Nhưng cũng có lúc, tôi lờ mờ thấy được rằng, hình như cái tôi cần cơ bản hơn thế… Tôi nghĩ tôi chỉ cần được yêu…

Có lẽ nên ngừng, bởi vì chẳng có ai có thể.

Có những năng lực với một số người, là món quà, nhưng với một số người khác, lại trở thành sự đày đoạ. Với tôi thì có lẽ là cả hai. Tôi có quá nhiều năng lực nhận diện, đến mức tôi không biết phải làm gì với chừng ấy thứ cùng một lúc. Hoặc đến lúc, tôi bắt đầu hiểu ra mình sẽ phải làm gì với những thứ ấy, thì tôi đã lại tiếp tục nhận diện ra rất nhiều thứ khác… Có lẽ, các năng lực cần có sự tương xứng với nhau ở một mức độ nào đó, đó chính là sự cân bằng. Nếu không sẽ gây ra nhiễu loạn, và tôi là một trong số đó.

Thực ra có lẽ tôi cũng chỉ cần có thế thôi, thế mà thôi… nhưng cũng có thể, tôi sẽ chẳng bao giờ có được, chỉ bởi vì tôi sẽ luôn phá hỏng nó, với những nhận diện hoặc/hay là tưởng tượng, và những đòi hỏi vô tận của mình, không thể dừng lại, có lẽ…

Nhưng chẳng ai hiểu được…


"We know not the complexities of personality, the smoldering emotional fires, the other facets of the char-acter-polyhedron, the resources of the subliminal region."

 "the feelings, acts, and experiences of individual men in their solitude, so far as they apprehend themselves to stand in relation to whatever they may consider the divine." W.J.

Thôi, cũng đành.

Tuesday, July 8, 2025

tin

 có lẽ người ta ứng xử kỳ lạ như thế là vì người ta không tin tôi, hoặc có thể vì người ta không tin chính bản thân mình. nhưng một điều đơn giản mà chẳng phải ai cũng hiểu được, bởi cuộc đời này quá nhiều phức tạp và tính toán, ngay cả một đứa như tôi, nhiều lúc cũng không thể thoát khỏi được những những đắn đo thiệt hơn, chỉ là có lẽ tôi khác với rất nhiều người, là tôi hiểu được rằng, chuyện đối xử với người khác như thế nào, một cách gián tiếp, chính là đối xử với chính bản thân mình. chính vì vậy, hoặc một phần là vì như vậy, tôi rất ít khi phải hối tiếc, cho dù tôi đã từng phải chịu tổn thương vì quá đơn thuần, nhưng hối tiếc thì không. 

tôi cảm thấy thật buồn... nhưng không phải vì tôi không có khả năng tệ với một ai. tôi buồn vì bây giờ lòng tin sao lại biến thành một thứ xa xỉ đến thế...

Scrap Bridge?

 tôi cần phải viết một điều gì đó, từ mấy hôm nay, nhưng tôi lại chẳng biết phải viết ra cái gì. mọi từ ngữ đều trống rỗng và thiếu sức nặng, chỉ có âm nhạc là vang lên, khắp mọi ngóc ngách trong tôi, một thứ âm nhạc buồn thảm, day dứt... trái tim tôi trĩu nặng, nhưng tâm hồn tôi lại bồng bềnh trên một khoảng không gian hư ảo, không thật. còn cơ thể tôi, thì dường như chẳng môt chỗ nào trên đó, không có cảm giác nhức nhối, như thể nỗi nhức nhối trong trái tim cũng cứ thế theo dòng máu chảy khắp trên cái cơ thể vốn đã chẳng mấy khỏe mạnh. 

tôi nghe Âme te souvient-il? chỉ nghe đi nghe lại mỗi bài đó, khoảng tĩnh lặng sâu nhất trong tôi, để nhìn nhận lại trái tim mình. tôi đã thấy gì? tôi không thể nói được là tôi đã thấy gì, tôi chỉ biết mình không có khả năng thay đổi nó, trái tim tôi vẫn vậy, nó không có khả năng vâng lời. tôi biết làm gì đây, khi biết tất cả mọi thứ đang diễn ra đều giống một cơn mơ, nhưng rất tiếc, lại không phải là mơ... mơ, có phải đã có lần tôi mơ thấy như thế này, và tỉnh dậy, thấy nó quá thật, nhưng chẳng biết là ai...

và tôi đọc A breath of life, và nghẹt thở vì thấy một thứ gì như là định mệnh của mình, tôi chẳng biết phải làm gì, và trước hết, phải viết điều gì, để những thứ nằm bên trong tôi có thể thoát ra được. sự tiên cảm về nỗi đau thì cũng đâu có đau đớn kém gì chính nỗi đau. như vậy có nghĩa là đau hai lần, hoặc là n lần. đáng sợ thay những kẻ lý trí nhưng lại gánh vác quá nhiều cảm xúc. thực ra tôi cũng giống người đó, cái mà tôi khác là tôi không có năng lực nhìn người khác tổn thương, rồi tự làm mình tổn thương, rồi mặc kệ tất cả. nhưng tôi không khá hơn là mấy. 

Where is it, the Scrap Bridge?

Saturday, July 5, 2025

Nhảm

 Tầm này năm ngoái tôi mê mải cắm hoa, hết hoa này đến hoa khác, và chụp ảnh, rất nhiều ảnh, nhưng tôi cũng chẳng biết làm gì với chúng. Tôi thậm chí còn sắm một cái đèn chỉ để chụp ảnh cho đẹp, nhưng còn chưa kịp dùng nó thì tôi đã chẳng còn cắm hoa nữa. 

Ngày còn yêu nhau, anh thường bảo tôi là đứa không sâu sắc và dễ thay đổi. Tôi thường ngạc nhiên mỗi khi nghe anh nói vậy, lúc đó tôi nghĩ, mình sẽ chẳng bao giờ còn yêu ai khác nữa. 

Thỉnh thoảng, khi quá vui hoặc quá buồn, hoặc cả hai, tôi sẽ giở một trang bất kì trong cuốn Too much of life của Lispector. Lúc nãy, tôi bỗng đọc được một bài viết về Infinity, cảm thấy rằng quả nhiên là chẳng gì là vô hạn, vô hạn chỉ có thể có trong vô thức mà thôi, một thứ gì đó tồn tại mà ta không thể nhận biết, khi ta đã biết được nó là cái gì, thì nó sẽ không bao giờ có khả năng trở thành không có giới hạn nữa. Trong trường hợp của Ái tình, nếu hiểu quá rõ về nhau, thì tự nhiên sẽ chẳng còn yêu nổi nhau nữa.

Và sau khi đang gần vẽ xong một bức tranh về nó, Infinity, nàng kết luận “To be honest, I am completely lost and have no idea what I’m talking about. Besides, I have better things to do than write a lot of nonsense about infinity. For example, the maid has just told me lunch is ready. Besides, it’s time to stop anyway”

Haizzzz, she is INFINITY!!!

Quen

 Tôi đang lang thang nơi đâu, đây là miền đất nào? Hình như không phải dành cho tôi…

Vì nó quá ấm áp, tôi thường đã quen với sự lạnh lẽo đến nỗi tôi phát hiện ra sự ấm áp, dễ chịu khiến cho tôi hoảng sợ. 

Tôi sợ khi tôi đã quen với nó, tôi sẽ không còn chịu được lạnh nữa? Nhưng thế thì sao? Không chịu được nữa thì sao? Có gì mà phải sợ? Tôi đã chẳng bảo nó là em chẳng có cách nào tự bảo vệ được mình, chẳng có lớp bảo vệ nào ở đây, cuối cùng thì em vẫn tổn thương như thế, chỉ là, một đằng thì người khác sẽ biết rõ, còn một đằng thì chỉ có em biết mà thôi. Chẳng qua là tự ái khiến cho em không muốn thua, nhưng thua thì đã sao?

Từ bao giờ tôi không còn cảm nhận được bất cứ niềm vui nào trọn vẹn nữa, chỉ bởi tôi quá quen với nỗi buồn?

Thursday, July 3, 2025

the winner takes it all

 mỗi lần hẹn gặp, anh sẽ luôn đứng sẵn chờ tôi. chưa có một lần nào, tôi đến mà chưa thấy anh đã đứng sẵn ở đó. mặc dù tôi đã là một người khá đúng giờ, nếu có đến trễ thì cũng sẽ chỉ một chút thôi, trong phạm vi chấp nhận được. nhưng việc anh cứ luôn đứng sẵn ở đó cũng khiến cho tôi cảm thấy cần phải báo trước nếu như mình sẽ đến trễ, dù chỉ vài phút. tôi cũng không muốn ai phải chờ mình.

một người cứ luôn đứng chờ sẵn trong các cuộc hẹn thì chắc là chỉ có hai lý do. một là người kia quá quan trọng với anh ấy, hai là anh ấy là người thực sự ghét chờ đợi, nên sẽ không để ai phải chờ mình. nhưng ở anh thì có lẽ lại một lý do thứ ba, đấy là vì cảm thấy sự đè nặng của thời gian có thể ảnh hưởng đến mình, nên anh đã tự rèn cho mình thói vô cảm với nó, thời gian. như vậy, sẽ tạo ra một cảm giác cũng gần như là chiến thắng. mà chiến thắng thời gian, thì đúng là không hề dễ dàng, nên sự chiến thắng lại càng oanh liệt.

khó có thể kiếm ra ở đâu một người hiếu thắng và kiêu ngạo như vậy, hiếu thắng đến mức mà, ngay cả sự hiếu thắng của chính mình, anh cũng bằng mọi cách để chiến thắng nó, như vậy thì còn gì khác nữa để không thể đâu. vậy thì tôi, một đứa luôn không sợ thua, tại sao lại phải thi gan với một người như vậy? hay là tôi muốn thua trước thói không sợ thua của tôi?

thế mà cũng đã hơn hai tuần, giữa một người hiếu thắng, và một người bất cần, ai sẽ thắng?

à, hình như lần này tôi cũng không bất cần như mọi khi thì phải... thế nên câu chuyện chỉ là ai cần hơn người đó sẽ thua,"đứa nào yêu thì đứa đấy chết", một giao dịch của tinh thần thì chắc cũng gần như thế. 

nhưng có cần thiết phải thế không? có đúng là tôi cần cái đó đến mức đấy không? để mà làm được cái mà tôi muốn không hề dễ dàng, chắc chắn sẽ phải mất một thời gian dài. đến lúc ấy, có khi nếu đạt được, nếu có ở trong tay rồi, chưa chắc tôi đã cover nổi ngần ấy thứ, hoặc có thể tôi cũng không chờ được đến lúc đấy. ai mà biết được...





Wednesday, July 2, 2025

mưa suốt

 trời mưa như thế này, lòng không sao yên được. tôi cứ bảo nó đừng suy nghĩ quá nhiều, đừng phân tích quá nhiều, nhưng có vẻ như tôi cũng không làm được. Sương bảo tôi, chị cần phải bớt lý thuyết hóa mọi thứ đi, tôi cũng biết thế, nhưng chẳng phải kể cả chuyện bớt lý thuyết hóa đi cũng là một lý thuyết hay sao? chắc vì thế nên tôi cần phải gặp một người đơn giản và ngốc nghếch, để học cách lựa chọn mọi thứ dễ dàng hơn, hay là dễ dãi hơn.?

mưa rơi, mưa rơi, sao tôi không hiểu rõ lòng mình? mưa như thế này làm tôi nghĩ đến một người, một người còn buồn hơn tôi, một người quen đã cũ. đúng, chỉ là một người quen, chứ chẳng đủ gọi là quen biết, thế mà người ta đã hôn tôi cơ đấy, thật là buồn cười. đấy cũng là một lần mà tôi đã hành động trái ngược với những gì tôi muốn, tôi đã giãy ra, và rời khỏi cái nơi cám dỗ tinh thần ấy, bởi tiếng gọi của trực giác, rằng, chẳng cái gì đúng ở đây. nhưng thế mà điều đó cũng làm tôi day dứt mất mấy tháng...

"nàng ngẩng lên, ánh mắt như sao trời, thiêu đốt trái tim tôi, nàng hỏi “em đang sợ cái gì nhỉ?” tôi biết, tôi cần phải buông nàng ra, tôi biết tôi cần phải để nàng đi, bởi vì tôi không xứng đáng với ánh sao ấy,  tôi chẳng là gì ngoài những kiêu hãnh và day dứt ám ảnh của dục vọng chiếm hữu, tình cảm của tôi chẳng thể cho nàng, tôi chỉ có thể mang lại khổ đau và thất vọng, hãy tha thứ cho tôi, không, đừng tha thứ cho tôi...

Ái tình

 Có những lúc tôi nghĩ không hiểu vì sao mình có thể yêu một người lâu đến thế, hơn mười sáu năm trời, và thậm chí đã nghĩ rằng sẽ yêu mãi mãi, không bao giờ có thể rời xa được. Hồi mới quen chị, hơn mười năm trước, chị kể về ngày kỷ niệm năm năm của họ và bảo tôi nhiều lúc cảm thấy mệt vì yêu một người quá lâu. Cho đến khi chị mất, thì họ cũng chỉ mới bên nhau hơn mười một năm. Còn tôi đã dành cho một người, nếu trừ những khoảng thời gian chúng tôi chia tay nhau, có lẽ ít nhất cũng phải mười lăm năm, mười lăm năm…

Cho đến đầu năm nay, vào ngày kỷ niệm tình yêu của chúng tôi, anh vẫn mời tôi uống trà, tôi cũng tới, nhưng khi anh nhắc nhở đến chuyện đó thì tôi lờ đi. Những mười sáu năm chỉ một người là quan trọng nhất, có lẽ đã quá đủ, không, quá thừa…

Mặc dù có thể là vô ích, và bất công, nhưng thành thật mà nói, tôi cũng có oán trách anh, và tự trách mình vì đã để mất quá nhiều năm tháng sống vô ích với cuộc đời, vô trách nhiệm với bản thân, cứ thế chìm đắm trong cái tình yêu, cứ cho là đích thực, nhưng cũng không cần phải đích thực lâu đến vậy.  Tình yêu ấy giữ chân tôi, khiến cho tôi đánh mất mình. Thực ra, cần phải đánh mất thì mới có thể tìm ra, có thể thực sự hiểu rõ, nhưng ngần ấy năm thì cũng thực sự là lãng phí.

Nhưng những ngày tháng này, có phải tôi cũng quá bồng bềnh và vô trách nhiệm với bản thân. Có rất nhiều thứ đang đợi tôi tiếp tục, và hoàn thành, nhưng tôi cứ kệ thế và thả trôi trong những mơ mẩn của cảm xúc, của dục vọng, của những trễ nải, lười biếng và buông xuôi, cũng gần như những năm tháng ấy, chỉ có điều, bây giờ tôi nhận thức rõ mình đang như thế nào mà thôi.

Tình yêu có phải là một ảo tưởng không bao giờ tan vỡ? Mà nếu nó vỡ thật, thì một người như tôi sẽ ra sao nhỉ?

Tuesday, July 1, 2025

once upon a time

3/9/2024

Một năm trước đây, thường là phải cố gắng để duy trì sự đọc và sự viết, còn bây giờ, dường như là ngược lại, phải cố gắng để không viết, và không đọc quá nhiều. Mỗi khi đói khát, thì mượn phim ngôn tình để lấp đi, cũng may đợt này có một bộ tạm ổn, xem để giải trí thì cũng khá vui. Cuộc đời cứ thế trôi qua êm ả và nhẹ nhõm như thế này, cứ thế chìm trong sự êm ái của vật chất, của những tình yêu thân thuộc, chẳng phải là mơ ước của quá nhiều người hay sao?

Có những lúc tôi cũng hoài nghi, nếu như có thể thỏa hiệp với linh hồn trong một chốc lát, thì vì sao chẳng phải là mãi mãi, và, liệu sách, chẳng qua cũng chỉ là một dạng vay mượn cảm xúc cao cấp hơn mà thôi? Và chẳng phải nhờ cậy những êm ái vật chất, những chỗ dựa thân thuộc kia, thì mới có thời gian dành cho những thăng hoa của tâm hồn? Như thế có phải thật sự nó cũng chỉ là một dạng cầu kỳ rườm rà và chẳng mấy có giá trị thực tế, mà chẳng qua cũng phải dựa dẫm vào những điều kiện thuận lợi của thực tế mà mới có thể duy trì và phát triển? có cái gì thật không đúng ở đây...

23/9/2024

Chẳng hiểu vì lý do gì, nhưng càng gần với bóng tối, linh hồn ta càng an tĩnh và thanh thản, phải chăng sự thật là nó cùng (đồng chất) một cấu tạo với bóng đêm. Sự cô đơn hóa ra cũng chẳng mấy đáng sợ, thay vào đó niềm hạnh phúc khi được bầu bạn và chia sẻ với thực sự là liều thuốc độc giết dần giết mòn niềm hy vọng, mọi sự ấm áp còn lại trong ta... Niềm hy vọng vào tình yêu thì cũng dường như thế, ngay cả chính bản thân ta còn mông lung và hão huyền, không đáng tin đến thế, dễ dãi và lắm ảo tưởng huyễn hoặc, nhiều dục vọng và thậm chí có những khi còn thiếu đi cả sự thành thật, thì làm sao có thể tin vào ai, vào tình cảm của ai trên đời này? Thực tại quả nhiên là chẳng bao giờ đẹp đẽ, dẫu vậy chẳng thể nào chối bỏ một đời sống hời hợt, dễ dãi, tầm thường, tủn mủn. Cái chết, tuy đáng sợ, nhưng có phải càng ngày nó càng bớt đáng sợ và bỗng lại tỏa một thứ hào quang của "vĩnh cửu" bên cạnh một đời sống chẳng gì là "vĩnh cửu"...

Mọi sự yên ả bất thường đều báo hiệu một cơn bão lớn...


nhờ nhờ

 bỗng nhiên tôi nhận ra tôi thực ra rất bám chấp vào những thứ hoàn hảo, dẫu không bao giờ đủ can đảm để tin vào  chúng, một phần vì vậy mà ...