Sự áy náy, dằn vặt liệu có thể cứu rỗi tâm hồn? Không, không thể. Những gì đã xảy ra, tức là đã xảy ra. Điều ta có thể thay đổi (nếu có thể) chỉ là những gì chưa đến. Ta chẳng thể tự dằn vặt, và cố ôm lấy nỗi dằn vặt đó theo tâm trí chỉ để được cứu rỗi phần nào cho những gì ta đã gây ra, dẫu chỉ là sự cứu rỗi chỉ mình ta biết. Chỉ là tự đánh lừa bản thân, nhưng có thực sự đánh lừa được không? Tận sâu bên trong nó vẫn luôn ở đấy, ta vẫn sẽ biết, chẳng có sự cứu rỗi nào dành cho ta hết, kể cả ta muốn đánh đổi. Người ta chẳng thể dằn vặt, hay kìm hãm hạnh phúc, để đánh đổi lấy sự cứu rỗi cho tâm hồn. Ngược lại, còn chính là có lỗi với chính bản thân và thời không mà ta đang hiện hữu (tồn tại), khi tâm trí ta không thực sự tồn tại ở đó, vì ta đang mải tìm kiếm sự cứu rỗi, bằng cách tự dằn vặt chính mình.
Friday, January 19, 2024
Subscribe to:
Posts (Atom)
Sentimental journey
Hôm nay tôi bỗng nhớ ra một điều, rằng khi mọi việc mới bắt đầu, tôi đã từng nghĩ rằng, hoặc cảm thấy rằng, người ta đối với tôi, là một th...
-
Đã bao lâu rồi, anh không còn thấy nàng xuất hiện? Anh không còn đếm nữa. Đó là lựa chọn của anh, anh cần phải chấp nhận mọi thứ đi cùng vớ...
-
Tôi có nên viết về nó không? Nỗi choáng váng êm dịu suốt mấy ngày qua của tôi. “ Con người ta ai cũng cần nhau mà chị” , một người có vẻ ng...
-
chả hiểu sao dạo này tôi không up được ảnh lên đây từ điện thoại hay ipad, mà phải dùng computer. lũ nắp ấm mọc chi chít mơn mởn nhiều sứ...