Hôm nay tôi bỗng nhớ ra một điều, rằng khi mọi việc mới bắt đầu, tôi đã từng nghĩ rằng, hoặc cảm thấy rằng, người ta đối với tôi, là một thứ tình cảm thuần khiết, như tình yêu của một đứa trẻ…
Vậy mà giờ đây, tôi không còn thấy bóng dáng của tình cảm thuần khiết đó nữa. Đó là bởi vì tôi đã làm hỏng nó bởi những nhu cầu cảm xúc của bản thân tôi, hay là bởi vì trước kia tôi đã nhầm lẫn, đã bị che mắt, bị đánh lừa… Có lẽ người ta không cố tình đánh lừa tôi, nhưng chính người ta cũng bị đánh lừa bởi những ảo tưởng của chính mình. Và bởi vì người ta không cố tình, nên tôi mới dễ dàng rơi vào cái bẫy của những ảo tưởng.
Nhưng cảm nhận đó thật đến mức, giờ đây khi nhìn lại, tôi vẫn không sao nghĩ được rằng mình đã bị đánh lừa. Cảm xúc thì dễ dàng, nhưng Tình cảm thì có lẽ là một thứ không thể cân đo, đong đếm, hay đánh giá một cách khách quan. Đến tình cảm của mình, tôi còn chẳng thể hiểu được, nữa là tình cảm của một người khác.
Hỏi thế gian, Tình là gì?
Những lúc hoang mang như thế này, tôi bỗng nhớ tới một người, một người có lẽ có thể hiểu và nhìn nhận theo một lối khác, hoặc ít nhất, thừa nhận rằng đó là điều không thể nhìn nhận. Có thật là khi đã mất đi rồi, ta mới thật sự biết nó là gì?