Friday, August 14, 2026

tự do

 cứ như vậy, đến lúc mệt quá thì chìm vào giấc ngủ, và tỉnh giấc giữa đêm, cơn đau sẽ ập đến mà chưa kịp nghĩ ngợi gì, đau đến không thể chịu nổi...

hôm nay là 15/8/2026, và bao giờ thì loại cảm giác này, cơn đau này sẽ không bao giờ còn đến hành hạ tôi nữa? bao giờ?

tại sao tôi không thể dứt bỏ hẳn? tôi không muốn phải chịu đựng tình trạng này thêm nữa, tôi không muốn... chỉ có dứt bỏ hẳn thì mới có thể thoát hẳn, mới có thể không còn phải sợ hãi nữa...

"...với lấy mảnh giấy nhỏ nhắn, nhăn nhúm và nhét xuống dưới gối, rồi lại thiếp đi lần nữa, cô bị cuốn vào một giấc mơ khác ngay giữa ranh giới mơ và tỉnh, tay ôm lấy đầu và tim vì không biết máu ở đâu cứ túa ra. Tuy nhiên, cô cứ tiếp tục lặp lại: không đâu, không có gì đâu, không còn chuyện gì khác có thể xảy ra với tôi bây giờ đâu..."

tôi đã/cứ tưởng rằng hiểu rõ về bản thân mình, nhận thức được vấn đề của mình, và chấp nhận, thì chuyện gì cũng có thể giải quyết, nhưng không đúng, dẫu có hiểu rõ đến mấy, dẫu có cố gắng chấp nhận đến mấy, địa ngục vẫn ở đó, hố đen vẫn ở đó, nếu tự cho phép hạnh phúc của mình phụ thuộc vào một người khác...


Sunday, July 26, 2026

compromise

 tôi đau đầu khủng khiếp, và rất đói, rất thèm ăn, nhưng không thể nghĩ ra được muốn ăn gì, vì nghĩ tới bất cứ món gì tôi cũng không thể nuốt nổi...

sáng nay chạy xong, về nhà tắm gội rồi đi ăn sáng, mãi đến 9.30 mới tới được chỗ ăn. tôi mệt, đói, và khát nước đến độ như sắp ngất. khi đồ ăn tới, tôi ăn như sắp chết đói, nhưng không hề thấy ngon. thật ra cũng không phải không hề, tôi không biết phải miêu tả tình trạng đó như thế nào, nhưng nó như thể có một cái gì đó rất nghẹn và không thể trôi được trong thực quản. vì đói nên phải ăn ngay và ăn nhanh, nhưng đồng thời, cũng chỉ muốn tống hết ra những gì vừa nuốt vào, vì nó cứ nghẹn tắc, rất khó chịu. 

tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng cứ thỉnh thoảng tôi lại khóc một chút, có lẽ đó là nhu cầu của cơ thể, khi phải chống chọi với sự áp đặt của lý trí, cần phải khóc để thích nghi, nhưng hóa ra khóc được cũng không phải chuyện dễ dàng. có những lúc tôi rất đau, nhưng mắt thì cứ khô rát, nhức nhối, muốn khóc mà không thể khóc nổi... một phản ứng tự nhiên của cơ thể, vì sao lại trở thành như thế?

tối qua tôi không mất ngủ mà còn đi ngủ rất sớm, rồi tỉnh lúc 3 giờ đêm và cơn đau ập đến khi trí não thậm chí còn chưa kịp tỉnh táo. nhưng chắc vì đã sớm quen với những phản ứng như thế, nên tôi chỉ nằm im và đợi nó tăng lên đến đỉnh điểm rồi giảm dần xuống, và lại tăng lên... cứ thế tôi lại chìm vào trong một cơn mê man cho đến gần sáng...

những lúc thế này, tôi lại nhớ tới "Ba lối tới hồ". có một cái gì đó rất giống ở đây, không thể giải thích nổi. vừa thờ ơ, lạnh lùng, tàn nhẫn, phán xét và không chấp nhận, không cảm thông, và không thỏa hiệp... nhưng cũng vô cùng thân thiết, yêu thương.... tôi biết rất rõ mình muốn gì, và cũng hiểu rõ người khác cần gì ở mình, chỉ là tôi không thể thỏa hiệp được giữa hai cái đó, cứ như thể tôi đã dùng hết quỹ thỏa hiệp của mình rồi, mà như thế thì liệu có bất công không? có lẽ là có, nhưng tôi có thể làm gì được đây, chắc là chỉ có khóc... nhưng mà cũng có khóc được đâu?

There was a time when, broken hearts and broken dreams were over…

Những cơn đau cứ dày đặc dần lên… cũng chỉ là đau thôi mà…


Friday, July 24, 2026

quá

 tôi tự cảm thấy mình rất quá đáng, nhưng thế thì sao?

giới hạn của một con người là ở đâu, làm thế nào để biết được, và để chiến thắng được cái giới hạn đấy, hoặc là chịu thua nó ngay từ ban đầu, vì biết chắc mình không thể vượt qua, chứ đừng có cố gắng tự đẩy mình vào những vật vã triền miên của việc cố gắng làm những điều mà mình không thể.


Thursday, July 16, 2026

wait

 Cũng từ lâu lâu, tôi luôn nghĩ/hay là thấy mình đã hiểu được chính mình. Lâu lâu, cũng không còn những cơn hoang mang tột độ khiến lá phổi như bị thu hẹp lại, còn trái tim lại bị phình to quá mức, và bộ não thì lúc nào cũng ở trong trạng thái hỗn loạn...

Hoặc là nếu có, thì cũng ngắn ngắn thôi, rồi mọi thứ sẽ tự về đúng chỗ của nó, ít nhất, tôi không còn lo sợ việc những thứ tra tấn hành hạ ấy sẽ không biết đến bao giờ mới chấm dứt, mà thay vào đó, tôi đã biết kiên nhẫn chờ đợi...

Nhưng có vẻ như hiểu chính mình cũng không dễ thế. Thường thì tôi hay đặt tên cho mọi thứ, và tìm ra nguyên nhân cho chúng. Làm điều đó cho người khác hóa ra lại không khó bằng cho chính mình. Hiện tại, ít ra là vào thời điểm hiện tại, tôi không hiểu cảm xúc của tôi là gì, và tất nhiên là cả nguyên nhân của nó. Tôi chỉ biết rằng điều tôi cần làm là chịu đựng và chờ đợi, kể cả chờ đợi chỉ để kết thúc mọi thứ....

Sunday, June 14, 2026

em vẫn mãi ngây thơ :)

 thế nào mà, rất nhanh, tôi lại mất đi một mối quan hệ nữa...

trong năm nay tôi đã mất đi hai mối quan hệ khá là quan trọng trong đời sống của tôi, hoặc tôi đã NGHĨ là quan trọng, nghĩa là tôi áp đặt sự quan trọng cho chúng. ấy thế mà khi quyết định cắt đứt, tôi lại không hề do dự, không hề.

gần đây, thời gian trôi nhanh một cách kỳ quặc

thời gian trôi nhanh ấy là khi bạn có quá nhiều việc để làm và quá ít thời gian để suy nghĩ, hoặc khi có thời gian, thì đã quá mệt để có thể thực sự suy nghĩ, nhưng thực sự suy nghĩ là thế nào? đấy là khi bạn không nhường nó cho một việc gì đó cấp thiết, dang dở đang chờ bạn làm cho xong, nhưng độ này, tôi có vẻ hơi nhiều những việc như thế.

có phải chính vì như thế, nên các quyết định cắt đứt gần đây của tôi diễn ra rất nhanh chóng và không có chút lăn tăn gì, nếu có thì chỉ là sau đó, và có vẻ tôi không phải là kiểu người dành thời gian để ân hận cho những việc mình đã làm. tôi là kiểu moving forward. nếu sai tôi sẽ sửa. nếu không sai, tôi sẽ chấp nhận những cơn bão lòng. tôi không ngại sửa, còn chấp nhận thì cũng có lúc tôi không chấp nhận được, nhưng thế thì sao, tôi sẽ không ân hận. cũng có thể bởi tôi hiểu chính mình, nhưng cũng có thể tôi là người quá kiêu hãnh để cho cảm giác ân hận.

lần này, tôi không sai, cũng không hối tiếc, không ân hận gì, và cũng chẳng có bão lòng. với mối quan hệ này, dường như tôi luôn biết nó có vấn đề, nó không, chưa bao giờ khớp với bản thân tôi, rằng vì một số lý do cần thiết, nó đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, và giờ đây, đã đến lúc đặt dấu chấm hết cho nó, dẫu vì một lý do chẳng vui vẻ gì, nhưng nếu lý do mà không tệ thì sẽ rất khó, với bản tính của tôi, cắt đứt nó. tôi đã luôn hết mình, dẫu luôn cảm thấy có vấn đề, tôi đã luôn nghĩ cho người đó, ít nhất là bằng với nghĩ cho bản thân tôi, luôn luôn. tôi thậm chí đã "chiều hư" nó vì khiến nó xem sự "tử tế" của tôi là quá dễ dàng, và quá hiển nhiên. tôi thậm chí đã luôn biết, nhưng đã luôn "ngây thơ" cho rằng không ai nỡ đối xử tệ với mình, dẫu bản chất người đó là tệ, nhưng có vẻ tôi cũng hay nhầm lẫn, nhưng lại không muốn sửa chữa. có lẽ là vì, tôi chưa bao giờ cảm thấy có vấn đề, hay hối tiếc gì vì sự ngây thơ đó. tôi nghĩ, nhờ nó, nhờ đứa trẻ trong tôi, tôi đã luôn tiến về phía trước, không biết mệt, không than vãn oán trách về những điều không may mắn, những bất công, và luôn hân hoan đón nhận những may mắn và những ưu ái của cuộc đời. mà thực ra, rất nhiều ưu ái, và đặc biệt ưu ái, đó là tôi đã có thể luôn ngây thơ như thế.

hôm qua, người nói với tôi là, nếu như thực sự muốn tốt cho bạn, thì em phải cố gắng chỉ cho bạn thấy những điều không tốt, và dạy cho bạn những bài học, để bạn có thể thay đổi và tốt dần lên. tôi bảo, em chưa bao giờ có ý định thay đổi một ai, dẫu có nhiều lúc em trông chờ, hy vọng, và rồi thất vọng, và đôi lúc còn vô cùng ngạc nhiên vì cứ tưởng người ta đã thay đổi, ít nhất là trong cách đối xử với mình. nhưng có vẻ như chưa bao giờ em có ý định đó. em sẽ luôn chân thành, và hết lòng nhưng sẽ không tìm cách thay đổi người khác. nếu như có ý định thay đổi một điều gì đó, em sẽ thay đổi bản thân em trước.

rồi tôi nhớ tới lời của một người khác, đã từng nói với tôi, đại loại là, khi cho đi, dẫu có vô tư đến thế nào, thì cũng sẽ không tránh khỏi việc chờ đơi, hy vọng sự đáp lại, và như vậy nghĩ là không còn vô tư nữa. hồi đó, tôi đã rất bối rối và băn khoăn vì điều đó. nhưng hiện tại, tôi cho phép mình được kỳ vọng, và tôi cũng không cho rằng cái sự kỳ vọng đó sẽ xóa đi cái sự vô tư của thưở ban đầu. chúng ta là những con người, người trần mắt thịt, chúng ta có quyền kỳ vọng ở người khác, dẫu kỳ vọng đó chỉ là để thất vọng, miễn là khi thất vọng, chúng ta có đủ năng lực chấp nhận, đủ năng lực coi đó là một trải nghiệm của đời sống con người, đủ năng lực để hiểu rằng thất vọng không có nghĩa là thiệt thòi, thất vọng cũng không có nghĩa là ta phải ân hận, phải hối tiếc vì những gì đã cho đi, bởi dẫu có thế nào, ta có quyền được yêu thương, ta có quyền được hy vọng, và có quyền được hạnh phúc vì đã cho đi mà không tính toán gì như thế... mà ai có thể khẳng định rằng, các vị thần thánh ở trên ấy, lại không biết thất vọng, nhỉ?

sao tôi cứ cảm thấy là tôi hơi tự mãn nhỉ... nhưng thôi kệ.

Monday, May 18, 2026

behind the truth

 thành thật, là một điều thật dễ, khi người ta ngây thơ, nhưng khi thành thật trở thành một lựa chọn, thì nó lại không dễ dàng, nó cần đến rất nhiều can đảm

đặc biệt là thành thật với chính bản thân mình

nhiều năng lực hiểu hơn, cũng sẽ nhiều năng lực vòng vo, ngụy biện, năng lực né tránh, năng lực tô vẽ, hoặc là năng lực xóa mờ... và như vậy lựa chọn sự thật sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều

và ngây thơ có lẽ cũng là một món quà...

Saturday, May 2, 2026

Sentimental journey

 Hôm nay tôi bỗng nhớ ra một điều, rằng khi mọi việc mới bắt đầu, tôi đã từng nghĩ rằng, hoặc cảm thấy rằng, người ta đối với tôi, là một thứ tình cảm thuần khiết, như tình yêu của một đứa trẻ…

Vậy mà giờ đây, tôi không còn thấy bóng dáng của tình cảm thuần khiết đó nữa. Đó là bởi vì tôi đã làm hỏng nó bởi những nhu cầu cảm xúc của bản thân tôi, hay là bởi vì trước kia tôi đã nhầm lẫn, đã bị che mắt, bị đánh lừa… Có lẽ người ta không cố tình đánh lừa tôi, nhưng chính người ta cũng bị đánh lừa bởi những ảo tưởng của chính mình. Và bởi vì người ta không cố tình, nên tôi mới dễ dàng rơi vào cái bẫy của những ảo tưởng.

Nhưng cảm nhận đó thật đến mức, giờ đây khi nhìn lại, tôi vẫn không sao nghĩ được rằng mình đã bị đánh lừa. Cảm xúc thì dễ dàng, nhưng Tình cảm thì có lẽ là một thứ không thể cân đo, đong đếm, hay đánh giá một cách khách quan. Đến tình cảm của mình, tôi còn chẳng thể hiểu được, nữa là tình cảm của một người khác.

Hỏi thế gian, Tình là gì?

Những lúc hoang mang như thế này, tôi bỗng nhớ tới một người, một người có lẽ có thể hiểu và nhìn nhận theo một lối khác, hoặc ít nhất, thừa nhận rằng đó là điều không thể nhìn nhận. Có thật là khi đã mất đi rồi, ta mới thật sự biết nó là gì?

tự do

 cứ như vậy, đến lúc mệt quá thì chìm vào giấc ngủ, và tỉnh giấc giữa đêm, cơn đau sẽ ập đến mà chưa kịp nghĩ ngợi gì, đau đến không thể chị...