thế nào mà, rất nhanh, tôi lại mất đi một mối quan hệ nữa...
trong năm nay tôi đã mất đi hai mối quan hệ khá là quan trọng trong đời sống của tôi, hoặc tôi đã NGHĨ là quan trọng, nghĩa là tôi áp đặt sự quan trọng cho chúng. ấy thế mà khi quyết định cắt đứt, tôi lại không hề do dự, không hề.
gần đây, thời gian trôi nhanh một cách kỳ quặc
thời gian trôi nhanh ấy là khi bạn có quá nhiều việc để làm và quá ít thời gian để suy nghĩ, hoặc khi có thời gian, thì đã quá mệt để có thể thực sự suy nghĩ, nhưng thực sự suy nghĩ là thế nào? đấy là khi bạn không nhường nó cho một việc gì đó cấp thiết, dang dở đang chờ bạn làm cho xong, nhưng độ này, tôi có vẻ hơi nhiều những việc như thế.
có phải chính vì như thế, nên các quyết định cắt đứt gần đây của tôi diễn ra rất nhanh chóng và không có chút lăn tăn gì, nếu có thì chỉ là sau đó, và có vẻ tôi không phải là kiểu người dành thời gian để ân hận cho những việc mình đã làm. tôi là kiểu moving forward. nếu sai tôi sẽ sửa. nếu không sai, tôi sẽ chấp nhận những cơn bão lòng. tôi không ngại sửa, còn chấp nhận thì cũng có lúc tôi không chấp nhận được, nhưng thế thì sao, tôi sẽ không ân hận. cũng có thể bởi tôi hiểu chính mình, nhưng cũng có thể tôi là người quá kiêu hãnh để cho cảm giác ân hận.
lần này, tôi không sai, cũng không hối tiếc, không ân hận gì, và cũng chẳng có bão lòng. với mối quan hệ này, dường như tôi luôn biết nó có vấn đề, nó không, chưa bao giờ khớp với bản thân tôi, rằng vì một số lý do cần thiết, nó đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, và giờ đây, đã đến lúc đặt dấu chấm hết cho nó, dẫu vì một lý do chẳng vui vẻ gì, nhưng nếu lý do mà không tệ thì sẽ rất khó, với bản tính của tôi, cắt đứt nó. tôi đã luôn hết mình, dẫu luôn cảm thấy có vấn đề, tôi đã luôn nghĩ cho người đó, ít nhất là bằng với nghĩ cho bản thân tôi, luôn luôn. tôi thậm chí đã "chiều hư" nó vì khiến nó xem sự "tử tế" của tôi là quá dễ dàng, và quá hiển nhiên. tôi thậm chí đã luôn biết, nhưng đã luôn "ngây thơ" cho rằng không ai nỡ đối xử tệ với mình, dẫu bản chất người đó là tệ, nhưng có vẻ tôi cũng hay nhầm lẫn, nhưng lại không muốn sửa chữa. có lẽ là vì, tôi chưa bao giờ cảm thấy có vấn đề, hay hối tiếc gì vì sự ngây thơ đó. tôi nghĩ, nhờ nó, nhờ đứa trẻ trong tôi, tôi đã luôn tiến về phía trước, không biết mệt, không than vãn oán trách về những điều không may mắn, những bất công, và luôn hân hoan đón nhận những may mắn và những ưu ái của cuộc đời. mà thực ra, rất nhiều ưu ái, và đặc biệt ưu ái, đó là tôi đã có thể luôn ngây thơ như thế.
hôm qua, người nói với tôi là, nếu như thực sự muốn tốt cho bạn, thì em phải cố gắng chỉ cho bạn thấy những điều không tốt, và dạy cho bạn những bài học, để bạn có thể thay đổi và tốt dần lên. tôi bảo, em chưa bao giờ có ý định thay đổi một ai, dẫu có nhiều lúc em trông chờ, hy vọng, và rồi thất vọng, và đôi lúc còn vô cùng ngạc nhiên vì cứ tưởng người ta đã thay đổi, ít nhất là trong cách đối xử với mình. nhưng có vẻ như chưa bao giờ em có ý định đó. em sẽ luôn chân thành, và hết lòng nhưng sẽ không tìm cách thay đổi người khác. nếu như có ý định thay đổi một điều gì đó, em sẽ thay đổi bản thân em trước.
rồi tôi nhớ tới lời của một người khác, đã từng nói với tôi, đại loại là, khi cho đi, dẫu có vô tư đến thế nào, thì cũng sẽ không tránh khỏi việc chờ đơi, hy vọng sự đáp lại, và như vậy nghĩ là không còn vô tư nữa. hồi đó, tôi đã rất bối rối và băn khoăn vì điều đó. nhưng hiện tại, tôi cho phép mình được kỳ vọng, và tôi cũng không cho rằng cái sự kỳ vọng đó sẽ xóa đi cái sự vô tư của thưở ban đầu. chúng ta là những con người, người trần mắt thịt, chúng ta có quyền kỳ vọng ở người khác, dẫu kỳ vọng đó chỉ là để thất vọng, miễn là khi thất vọng, chúng ta có đủ năng lực chấp nhận, đủ năng lực coi đó là một trải nghiệm của đời sống con người, đủ năng lực để hiểu rằng thất vọng không có nghĩa là thiệt thòi, thất vọng cũng không có nghĩa là ta phải ân hận, phải hối tiếc vì những gì đã cho đi, bởi dẫu có thế nào, ta có quyền được yêu thương, ta có quyền được hy vọng, và có quyền được hạnh phúc vì đã cho đi mà không tính toán gì như thế... mà ai có thể khẳng định rằng, các vị thần thánh ở trên ấy, lại không biết thất vọng, nhỉ?
sao tôi cứ cảm thấy là tôi hơi tự mãn nhỉ... nhưng thôi kệ.