đặc điểm nổi bật của song tử là hiểu chính mình thông qua mối liên hệ với những người khác
mấy ngày hôm nay, tôi đang cố gắng để hiểu chính tôi thông qua một mối quan hệ mà tôi đã tự mình cắt đứt
tôi tự hỏi vì sao tôi lại quyết định và thực hiện quyết định ấy một cách nhanh chóng, và có phần phũ phàng, như vậy? thông thường tôi sẽ không vội vàng đến thế, không quyết liệt, và rõ ràng đến thế trong những mối quan hệ như thế này. có lẽ vì tốc độ suy nghĩ và kết luận của tôi đã nhanh hơn trước nhiều, hoặc tôi đã sống vì tôi hơn nhiều, hoặc có thể tôi đã có thể bỏ qua cảm xúc của người khác mà không cần áy náy, hoặc chỉ đơn giản là đã đến lúc, tôi đã chờ đợi đủ lâu (thực ra là không hề lâu, nhưng như thế nào mới là lâu?) và tôi cảm thấy cần chấm dứt sự chờ đợi và hy vọng ở một điều mà thực ra tôi đã cảm thấy vô vọng, nhưng cố gắng tự đánh lừa mình.
có lẽ tôi là người thiếu kiên nhẫn, ồ tất nhiên là như vậy, nhưng cũng có lẽ, tôi là người hiểu ra sai lầm của mình và thừa nhận nó nhanh hơn những người khác, mà cũng có thể tôi không thích sự sai lầm bởi tôi thường nghĩ mình đúng, nên khi nhận ra mình sai, tôi thường nhanh chóng erase nó bằng cách thừa nhận và bỏ qua...
có lẽ tôi là người phức tạp, nhiều mâu thuẫn và đấu tranh, nhưng khi quyết định, tôi sẽ bằng con đường nhanh nhất để đi tới quyết định đó mà không sợ gì, à không, càng sợ, tôi sẽ lại càng phải làm nhanh để không còn phải sợ nữa, kể là là sau đó có sai, tôi sẽ chấp nhận, và cần đau, tôi cũng sẽ chịu đựng, nhưng tôi không dám để hy vọng của mình, cảm xúc của mình phụ thuộc quá nhiều vào một thứ mà tôi không thể kiểm soát được...
đây không phải là một mối quan hệ độc hại, nó chỉ đơn giản là nó không đúng chỗ, đúng lúc, đúng bản chất, nó đã bị mặc cho một tấm áo quá rộng, quá hoành tráng ngay từ thưở ban đầu. thực ra tôi cũng là người góp phần không nhỏ vào việc dệt nên tấm áo đó, vì sự cảm tính quá mức của tôi, đánh giá phẩm chất của con người chỉ dựa vào một sự việc, dẫu cho đó là một sự việc vô cùng đặc biệt, nhưng nó lại khiến tôi phấn khích quá mức, và vì cái cảm xúc phấn khích ấy, tôi khiến cho nó phải chạy theo cố mà mặc cho vừa cho hợp với cái tấm áo mà nó đã chọn một thứ vải quá thượng hạng, còn tôi thì lại may nó thành quá lộng lẫy, và cả hai đều mắc kẹt trong đó, và mối quan hệ như thế, tan vỡ là tất yếu. cứ giản dị đến với nhau, thì có lẽ đã tốt đẹp theo một cách khác.