Sunday, March 1, 2026

timeless

Đã bao lâu rồi tôi không vào đây, thực sự tôi cũng chẳng biết nữa. Có lẽ là lâu lắm rồi, mà cũng thể là chưa lâu. Hình như tôi đã đánh mất khái niệm thời gian. Chẳng như năm ngoái, tầm này, tôi đếm từng ngày, để chờ đến ngày tròn một năm, để chờ tự giải thoát cho mình một nỗi ám ảnh dai dẳng và day dứt, không sao buông bỏ được. Và thật ra, cuối cùng tôi vẫn không thể tự mình làm được.

Thời gian vẫn là thứ gì đó thật bí ẩn, có những lúc một phút trôi qua sao cũng quá lâu, nhưng khi ta hạnh phúc, hoặc nhất là khi ta biết rằng thời điểm hạnh phúc tột độ sắp sửa kết thúc, nó bỗng lao nhanh với một tốc độ chóng mặt và rồi đột ngột dừng lại, như một cú phanh gấp dễ khiến người ta bị shock, hoặc thậm chí, không nhận biết được rằng mình bị shock mà rơi vào một trạng thái rỗng, lơ lửng và thiếu không khí, và nỗi sợ cứ dần bóp nghẹt mọi thứ, nhưng dường như chẳng thể làm gì được…

Và người ta nhận ra, Hạnh phúc đôi khi còn đáng sợ hơn cả khổ đau, ánh sáng đôi khi chỉ là một pha trước khi Bóng tối bao trùm tất cả…

No comments:

Post a Comment

Tạm

 Hôm nay tôi thử làm một người khác, tôi không đi tập (dù đã thay đồ tập), tôi không ăn uống, tôi không nói chuyện với ai, và không làm gì đ...