Tuesday, April 30, 2024

Who is It?




 Cảm xúc, một khi mở cánh cửa cho nó thoát ra ngoài, thì thật khó để có thể nhốt nó lại như cũ…

Hôm nọ, nó bảo tôi rằng, gặp một người như tôi hẳn là rất ít, không biết sợ hãi là gì, đau đớn đấy, tan nát đấy, nhưng đến khi qua đi, lại có thể bắt đầu lại, như chưa từng biết đau. Nhưng có phải thế không?!

Làm sao một người như tôi lại có thể không sợ hãi, thậm chí có quá nhiều nỗi sợ, nhưng đặc biệt, sợ nhất đó là sợ chính mình, sợ cảm xúc vây hãm, nhưng còn sợ chính cái dục vọng không ngủ yên được nó trỗi dậy, đòi để cho cảm xúc vượt thoát ra ngoài, mà không cách nào ngăn được, hơn vô số lần. Chính nó đấy, chứ không phải tôi, là thứ mạnh hơn nỗi sợ, chính nó đấy là thứ tôi bằng mọi cách để thoát khỏi, nhưng không thoát được. Nó có phải là chính tôi? Hay là nó là một ai đó, dùng chung thân xác với tôi, và combat với tôi để chiếm đoạt lấy thân xác này. Đến một lúc nào đó, nó chiến thắng hoàn toàn, tôi sẽ ở đâu?

Em tặng cho tôi một cái cây. Dĩ nhiên là em tặng gì tôi cũng sẽ thích, mà đây còn hẳn là một cái cây (một cái cây thì có ý nghĩa gì? thôi đừng tưởng tượng nhé!). Giờ đây nó đang ở trước mặt tôi, tôi và nó nhìn nhau, và nỗi sợ dâng lên trong tôi, rằng liệu nếu tôi không thể khiến nó tươi tốt (dù những cái cây của tôi luôn tươi tốt), thậm chí biết đâu nó sẽ héo hon và chết trong tay tôi, thì lúc ấy sẽ thế nào? Đôi khi quá nâng niu cái gì đó, rất có thể bạn sẽ làm hỏng nó. Tình Yêu, phải chăng cũng là một thứ như thế? Yêu nhau quá nhiều thì chỉ có thể bất hạnh và đau khổ? Có đáng không? Trước đây, có lẽ mới chỉ rất gần đây thôi, tôi vẫn nghĩ là xứng đáng. Nhưng bây giờ thì tôi không biết nữa… Nhưng cho dù là xứng đáng hay không thì có thể làm khác đi được ư, hay có thể lẩn trốn được định mệnh, được số phần ư, hay thậm chí là chính mình (hay là nó?)???

Kể cả nếu tôi có thể khiến nó sống khoẻ, tươi tốt, đẹp đẽ, thì sẽ có những lúc rơi vào tăm tối, những lúc bị thứ đó kiểm soát, những lúc vì một lý do nào đó, em không quan tâm đến tôi (hoặc không thể, đừng nói không thể, chẳng gì là không thể), mà tôi (hay là nó) cần đến em… rất có thể tôi (hoặc là nó) sẽ không muốn nhìn thấy nó (cái cây). Người ta có thể dễ dàng giấu những thứ khác đi, nhưng đâu thể dễ dàng giấu một cái cây, những sinh vật sống động cần chăm sóc, kể cả muốn vứt đi, muốn chối bỏ, cũng đâu thể dễ dàng, với một đứa có quá nhiều xót thương như tôi, với con người, với những sinh thể, và nhất là, với những tình cảm, ngay cả khi nó đã chẳng còn đấy nữa… nhưng cũng đâu thể tàn nhẫn được, giá có thể tàn nhẫn được, nhất là, đặc biệt là, với chính mình (hay là nó)???

Lẽ ra chúng tôi không nên nhận cái cây ấy, nhưng nó muốn thế, lúc ấy, nó đã rất happy, và có lẽ cả tôi cũng thế, dù luôn sợ, như thế, thì đâu thể chối từ? (chối từ hạnh phúc thì luôn khó, dẫu biết trước chính nó dẫn đến những tổn thương, những đau đớn và tăm tối về sau..) Nhưng cần phải học cách từ chối, học cách tàn nhẫn, học cách làm thể nào để có thể giết phăng nó đi, nó không còn đấy nữa, tôi sẽ không còn khả năng hạnh phúc, nhưng có lẽ, có lẽ, cũng sẽ không rơi vào tăm tối nữa… Có phải Hạnh phúc cũng chỉ là một định nghĩa, một cái tên. Không có sự tồn tại của Nó, biết đâu, tôi sẽ Hạnh phúc theo một cách khác? Nhưng tôi Có Muốn (cần) Thế Không?

Saturday, March 30, 2024

bóng tối

 tâm trạng chìm trong một nỗi u ám đáng sợ, mất hết phương hướng, chỉ muốn chui vào một góc không có một ai để khóc lóc, nhưng vẫn phải cố làm những gì cần làm, vẫn phải tươi cười vui vẻ như chẳng có chuyện gì

chẳng thể ngờ được tarot lại nói đúng mọi thứ đến thế, niềm hy vọng mới le lói khi gặp được một người như thế, bỗng chợt tắt lịm, và thế là bóng tối cứ thế bao trùm, mà nói bao trùm thì cũng chẳng phải, bóng tối nó vẫn luôn ở đấy, trong tôi, và cứ thế nó tràn ra, nhất là vào buổi đêm, khi không có ánh nắng mặt trời, và khi cơ thể mệt mỏi rệu rã, không có sức sống…

chẳng phải tôi luôn tự hào vì mình buông bỏ rất giỏi đấy sao? nhưng sao lần này bỗng nhiên tất cả sức mạnh lại rời bỏ tôi như thế???


Thursday, March 28, 2024

Nỗi sợ

 Tôi đang sống những ngày không đau khổ, thậm chí là có nhiều lúc hạnh phúc, dù chẳng liên tục, dù vẫn cứ rơi đều, nhưng chẳng phải thế cũng đã là tốt lắm rồi ư? Đợt chạm đáy vừa rồi (nhưng đã phải là đáy chưa nhỉ) khiến tôi đâm sợ tất cả mọi điều sẽ khiến cho cảm xúc của tôi bùng lên, và hình như tôi đang trốn vào một thế giới của tâm trí, của triết học, và của cả những người khác, để tạm thời trốn chạy cái thế giới đen tối trong chính tôi, cái thế giới cứ luôn trỗi dậy, luôn muốn nuốt chửng lấy tôi dạo gần đây. Dạo này tôi đã có thể nghe lại nhạc đồng quê, chứ không phải liên tục bật cổ điển để giữ cho tâm trạng không tụt xuống đáy, cảm xúc không cuốn phăng mọi lý trí đi nữa.

Cuộc sống này cô đơn biết bao, loài người thật cô đơn biết bao, khi ở ngay cạnh nhau, rõ ràng có thể thân thiết, có thể hòa hợp, hay là "thông giao" nhỉ, nhưng lại luôn đề phòng nhau, để tự bảo vệ chính mình khỏi những tổn thương, những vết cắt sâu của cuộc đời. Và cứ như thế, hai tâm hồn chẳng bao giờ có thể tìm thấy nhau giữa những nghi kỵ và những nỗi sợ....

Cứ mãi mãi như thế này ư, cần phải chấp nhận như thế này sao?

Saturday, March 9, 2024

Mùa u ám

 

Mùa u ám, cây cối xác xơ, trụi lá, vài cái cây đã được chuyển đi và chưa được bù lại, khiến cho cái hành lang vốn xanh tươi đầy sức sống càng mang một vẻ trơ trọi bất lực, và buồn thảm. Ngồi ở ghế tựa nhìn ra vườn thêm cảm giác u ám, não nề của một cơn sầu muộn mới, từ ngày hôm qua. Khởi điểm là sự bộc phát của dục vọng, về thể xác (nhưng chắc cũng không tách được khỏi nhu cầu tinh thần, bởi nếu chỉ đơn giản là thể xác thì có rất nhiều cách). Không chỉ tình cảm, mà ngay cả cơ thể cũng đòi phản bội lại lý trí. Những dục vọng này thật đáng sợ, chúng vây hãm, mà chẳng có cách gì chống lại, chỉ có thể để mặc chúng, mọi cố gắng chỉ là để đừng hành động ngu ngốc và vô ích mà thôi.

Nhưng cái gì thì không ngu ngốc và không vô ích? Chẳng phải mọi thứ bây giờ đều mang dáng vẻ của sự vô vọng bất lực, hậu quả của rất nhiều những “nếu như”. Chẳng phải đã luôn luôn cố gắng dừng những cái “ngu ngốc” đấy sao, nhưng kết quả là gì? Chẳng bao giờ có thể dừng được hết, nó chỉ mang tính thời gian, dừng được cái này, đè được nó xuống, thì sẽ khiến cái khác trồi lên mạnh mẽ hơn, và chính những cái bộc phát mạnh mẽ ấy mới thực sự ngu ngốc đến đáng sợ, và đáng thương, và nếu chẳng phải ngay lúc này, thì cũng sẽ vào một lúc khác nào đó thôi.

 Cuộc đời, là những vô nghĩa quẩn quanh như thế ư?


Friday, March 8, 2024

Relationship


Mỗi một mối quan hệ qua đi thì để lại điều gì? Tổn thương? Bài học? Kinh nghiệm? 

Như sự thật nằm ở đâu? Bản chất của vấn đề nằm ở đâu? Khi rất nhiều ẩn ức, bất mãn, và mâu thuẫn vẫn nằm nguyên ở đó, chỉ là tùy theo hoàn cảnh, theo mood mà cái gì trồi lên và cái gì sụt xuống mà thôi. 
Một nỗi buồn mênh mang lúc nào cũng ở đó, nhưng chẳng phải cần chấp nhận là "đời về cơ bản là buồn" hay sao? Nhưng có đúng thế không, hay đó chẳng qua chỉ là một sự an ủi rào trước cho những bất hạnh sẽ luôn ập đến, một loại thuốc giảm đau. Và sống với một tâm thế như thế sẽ an toàn hơn ư? Tâm thế chấp nhận sự u ám, bế tắc của cuộc đời? Lý trí thì ép phải chấp nhận, xua đi tình cảm, thấy xấu hổ, thấy bất mãn vì không xứng đáng, nhưng làm gì có xứng đáng hay không? Mở ra thì rất dễ, nhưng đóng vào, thì khó hơn gấp nghìn lần. Vậy tại sao vẫn không biết sợ? Tại sao vẫn lao đầu vào như thiêu thân dẫu biết trước mọi sự, để rồi tan nát, lại tự liếm láp, tự chữa lành, nhưng có lành được thực sự không? Và biết trước thì để làm gì, khi chẳng thay đổi được gì, chỉ khác ở chỗ là buồn từ trước, đau từ trước, buồn dần, đau dần thôi. Dần thì đỡ hơn, hay một thể thì đỡ hơn đây? Có lẽ chẳng cái nào là đỡ, chỉ là một sự bù trừ qua lại mà thôi. Và quan trọng là đã chọn rồi, đã bị lôi đi rồi thì khi đến phần hậu quả, phải chấp nhận trả giá cho những niềm vui tạm bợ, vay mượn. Sự thực là như thế đấy! Những niềm vui tạm bợ, những ảo tưởng được xây lên từ những cảm xúc chỉ mang tính nhất thời, có thể mạnh mẽ, nhưng sụp xuống cũng dễ dàng như lúc lên cao. 

Đời về cơ bản không buồn, mà là rất buồn...

Friday, January 19, 2024

Tự vấn

 Sự áy náy, dằn vặt liệu có thể cứu rỗi tâm hồn? Không, không thể. Những gì đã xảy ra, tức là đã xảy ra. Điều ta có thể thay đổi (nếu có thể) chỉ là những gì chưa đến. Ta chẳng thể tự dằn vặt, và cố ôm lấy nỗi dằn vặt đó theo tâm trí chỉ để được cứu rỗi phần nào cho những gì ta đã gây ra, dẫu chỉ là sự cứu rỗi chỉ mình ta biết. Chỉ là tự đánh lừa bản thân, nhưng có thực sự đánh lừa được không? Tận sâu bên trong nó vẫn luôn ở đấy, ta vẫn sẽ biết, chẳng có sự cứu rỗi nào dành cho ta hết, kể cả ta muốn đánh đổi. Người ta chẳng thể dằn vặt, hay kìm hãm hạnh phúc, để đánh đổi lấy sự cứu rỗi cho tâm hồn. Ngược lại, còn chính là có lỗi với chính bản thân và thời không mà ta đang hiện hữu (tồn tại), khi tâm trí ta không thực sự tồn tại ở đó, vì ta đang mải tìm kiếm sự cứu rỗi, bằng cách tự dằn vặt chính mình.


Thursday, November 2, 2023

Đứng im

 Tôi là một thể đứng im, không có chuyển động, không đi lên, không đi xuống, không tiến về phía trước, cũng không lùi lại phía sau. Một phần vì lười, phần nữa là vì hèn. Sẵn mọi thứ đã tạm ổn, không thấy có gì phải vật vã nữa, bèn cứ đứng im đấy.

compromise

 tôi đau đầu khủng khiếp, và rất đói, rất thèm ăn, nhưng không thể nghĩ ra được muốn ăn gì, vì nghĩ tới bất cứ món gì tôi cũng không thể nuố...