Sunday, July 26, 2026

compromise

 tôi đau đầu khủng khiếp, và rất đói, rất thèm ăn, nhưng không thể nghĩ ra được muốn ăn gì, vì nghĩ tới bất cứ món gì tôi cũng không thể nuốt nổi...

sáng nay chạy xong, về nhà tắm gội rồi đi ăn sáng, mãi đến 9.30 mới tới được chỗ ăn. tôi mệt, đói, và khát nước đến độ như sắp ngất. khi đồ ăn tới, tôi ăn như sắp chết đói, nhưng không hề thấy ngon. thật ra cũng không phải không hề, tôi không biết phải miêu tả tình trạng đó như thế nào, nhưng nó như thể có một cái gì đó rất nghẹn và không thể trôi được trong thực quản. vì đói nên phải ăn ngay và ăn nhanh, nhưng đồng thời, cũng chỉ muốn tống hết ra những gì vừa nuốt vào, vì nó cứ nghẹn tắc, rất khó chịu. 

tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng cứ thỉnh thoảng tôi lại khóc một chút, có lẽ đó là nhu cầu của cơ thể, khi phải chống chọi với sự áp đặt của lý trí, cần phải khóc để thích nghi, nhưng hóa ra khóc được cũng không phải chuyện dễ dàng. có những lúc tôi rất đau, nhưng mắt thì cứ khô rát, nhức nhối, muốn khóc mà không thể khóc nổi... một phản ứng tự nhiên của cơ thể, vì sao lại trở thành như thế?

tối qua tôi không mất ngủ mà còn đi ngủ rất sớm, rồi tỉnh lúc 3 giờ đêm và cơn đau ập đến khi trí não thậm chí còn chưa kịp tỉnh táo. nhưng chắc vì đã sớm quen với những phản ứng như thế, nên tôi chỉ nằm im và đợi nó tăng lên đến đỉnh điểm rồi giảm dần xuống, và lại tăng lên... cứ thế tôi lại chìm vào trong một cơn mê man cho đến gần sáng...

những lúc thế này, tôi lại nhớ tới "Ba lối tới hồ". có một cái gì đó rất giống ở đây, không thể giải thích nổi. vừa thờ ơ, lạnh lùng, tàn nhẫn, phán xét và không chấp nhận, không cảm thông, và không thỏa hiệp... nhưng cũng vô cùng thân thiết, yêu thương.... tôi biết rất rõ mình muốn gì, và cũng hiểu rõ người khác cần gì ở mình, chỉ là tôi không thể thỏa hiệp được giữa hai cái đó, cứ như thể tôi đã dùng hết quỹ thỏa hiệp của mình rồi, mà như thế thì liệu có bất công không? có lẽ là có, nhưng tôi có thể làm gì được đây, chắc là chỉ có khóc... nhưng mà cũng có khóc được đâu?

There was a time when, broken hearts and broken dreams were over…

Những cơn đau cứ dày đặc dần lên… cũng chỉ là đau thôi mà…


Friday, July 24, 2026

quá

 tôi tự cảm thấy mình rất quá đáng, nhưng thế thì sao?

giới hạn của một con người là ở đâu, làm thế nào để biết được, và để chiến thắng được cái giới hạn đấy, hoặc là chịu thua nó ngay từ ban đầu, vì biết chắc mình không thể vượt qua, chứ đừng có cố gắng tự đẩy mình vào những vật vã triền miên của việc cố gắng làm những điều mà mình không thể.


Thursday, July 16, 2026

wait

 Cũng từ lâu lâu, tôi luôn nghĩ/hay là thấy mình đã hiểu được chính mình. Lâu lâu, cũng không còn những cơn hoang mang tột độ khiến lá phổi như bị thu hẹp lại, còn trái tim lại bị phình to quá mức, và bộ não thì lúc nào cũng ở trong trạng thái hỗn loạn...

Hoặc là nếu có, thì cũng ngắn ngắn thôi, rồi mọi thứ sẽ tự về đúng chỗ của nó, ít nhất, tôi không còn lo sợ việc những thứ tra tấn hành hạ ấy sẽ không biết đến bao giờ mới chấm dứt, mà thay vào đó, tôi đã biết kiên nhẫn chờ đợi...

Nhưng có vẻ như hiểu chính mình cũng không dễ thế. Thường thì tôi hay đặt tên cho mọi thứ, và tìm ra nguyên nhân cho chúng. Làm điều đó cho người khác hóa ra lại không khó bằng cho chính mình. Hiện tại, ít ra là vào thời điểm hiện tại, tôi không hiểu cảm xúc của tôi là gì, và tất nhiên là cả nguyên nhân của nó. Tôi chỉ biết rằng điều tôi cần làm là chịu đựng và chờ đợi, kể cả chờ đợi chỉ để kết thúc mọi thứ....

illusion

 chắc cũng đã thực sự đến lúc rồi... tôi cảm thấy thực sự trống rỗng, không có một nhu cầu gì cả. mới hôm qua thôi tôi còn hào hứng dùng cả ...