Tuesday, September 23, 2025

emptiness

Những lúc bất lực với chính mình như thế này, tôi nhận ra, không, không phải nhận ra, mà thực tế là tôi đã nhận ra từ lâu, nhưng khi đang ngây ngất vui sướng, thì tôi thường quên đi mất, cái gì cũng có giá của nó…
Giá của những thứ trang sức lấp lánh, là tiền. Giá của những niềm vui sẽ là những nỗi buồn tương ứng, giá của hạnh phúc sẽ là nỗi đau, giá của những giấc ngủ yên lành, sẽ là những cơn mất kiểm soát như thế này. Có phải là ai cũng thế?
Không, chắc chắn có những người không như thế. Những người chẳng đòi hỏi gì nhiều, những người cân bằng và tự đủ đầy, không có mấy khát khao, tự cảm thấy chỉ những giản dị đời thường cứ thế trôi qua và không phải vật vã hay tranh đấu gì nhiều đã tự thân là hạnh phúc, là may mắn. 
Nhưng thử tưởng tượng cuộc đời của tôi sẽ hướng tới những điều như thế ư, tôi thực sự muốn thế, cần như thế? Gần đây tôi mới phát hiện ra, tôi thực ra cũng muốn một chốn yên bình, và cũng có thể hạnh phúc một cách thanh thản, thậm chí có thể không cần phải đọc sách. Nhưng sao thế nhỉ, mọi thứ với tôi sao cứ luôn hỗn loạn quay cuồng thế này?
Những lúc như thế này, tôi ước gì có một cái máy hút, có thể hút sạch những thứ thuốc độc đang hoạt tác trong trí não và cơ thể tôi, hút sạch ra, thậm chí hút luôn cả ký ức, cả trí nhớ, thậm chí, trống rỗng đi luôn cũng được, vì thật là đau đớn quá sức chịu đựng…
Những lúc đau như thế này, tôi thậm chí đã muốn chọn “trống rỗng”….

Monday, September 22, 2025

Past simple

 tôi nghĩ, có thể nhiều năm sau này, tôi sẽ nhớ về chàng không phải là hình ảnh say đắm khi chúng tôi bên nhau, mà sẽ là lúc chúng tôi vội vã đưa đồ cho nhau trong thang bộ, chàng cúi xuống đặt một cái hôn sâu vào cổ tay tôi, hoặc trước khi quay đi, chàng sẽ vòng hai cánh tay lên đầu và cười tươi hết cỡ... tình yêu của một đứa trẻ, thật là không dễ gì có được, vì nó hết lòng, và vì nó thuần khiết biết bao, kể cả khi, cuộc đời này chẳng có gì thực sự thuần khiết, kể cả chàng cũng thế, chàng cũng là con người, và có những vẩn đục của con người, của đời sống tạp nhiễm vào, nhất là khi, chàng có quá nhiều vướng bận...

Tôi thường xuyên tự hỏi, những ám ảnh nơi tôi về sự ì của thời gian, trong một số thời điểm, và sự lao đi vùn vụt của nó, trong một số thời điểm khác, có phải là một căn bệnh. Và căn bệnh này ảnh hưởng trầm trọng đến cá nhân tôi, đến sự tụt cảm xúc cũng như sự dâng lên như sóng dữ tràn bờ của nó, khiến tôi bất lực không cách nào kiểm soát được. Với tôi thời gian dường như là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng nếu không có khái niệm thời gian, không có những thước đo thời gian, thì con người sẽ như thế nào đây? Thật chẳng thể hình dung được. Mười sáu năm hẳn là một quãng thời gian rất rất dài, nhưng khi nó đã qua đi, thì chỉ còn là một cái chớp mắt, khép lại toàn bộ quãng đời quá khứ, dù là dữ dội hay có thế nào, nó cũng chỉ còn rút gọn trong hai chữ “quá khứ”. Và bởi vì nó thật sự đã qua, với tôi hay với ai đó, cho nên thực sự chẳng còn ý nghĩa gì mấy nữa. Những thứ còn lại chỉ là những dấu vết để lại trong sự thay đổi của một con người, quả thật là cũng có ít nhiều ảnh hưởng đến hiện tại, nhưng chỉ ở dạng trơ ì, chứ không còn sống động nữa. Vậy thì nó có thực sự đáng để lưu tâm đến thế hay không?

Vậy thì dấu vết của một tình yêu thuần khiết thì có khác gì không? Và thực sự là có tình yêu thuần khiết ư?



Friday, September 12, 2025

You were

 Không như lý tưởng, “hạnh phúc thì không tiên nghiệm”. Chỉ khi thực sự có được nó, người ta mới biết đấy chính là “thứ mình cần”. Phải khi có được nó, người ta mới có thể biết được chính xác hạnh phúc là như thế nào. Cũng giống như nỗi đau, chỉ khi người ta đau, người ta mới thực sự hiểu. Mọi sự thông cảm thực sự ấy là vì người ta cũng đã từng đau như thế. Hoặc cũng có thể, sự đã từng ấy đã xảy ra từ một kiếp trước cũng không chừng. 

Đã từ rất lâu rồi, lâu đến mức tôi không còn nhớ là bao lâu nữa, tôi mới lại chủ động chạm vào một nỗi đau đã cũ. Mà tôi cứ ngỡ rằng mình đã được chữa lành, đã được làm đầy. Nhưng hoá ra không như tôi nghĩ. Hạnh phúc không xoá đi nỗi đau, mà nó chỉ che mờ. Cũng giống như thuốc bổ thì không chữa được bệnh, mà nó chỉ khiến cơ thể khoẻ mạnh hơn, để không còn cảm thấy quá đau đớn, hoặc là tạm thời chẳng còn để ý đến nó nữa. Mỗi một căn bệnh đều chỉ có một liều thuốc riêng của nó?

Tạm

 Hôm nay tôi thử làm một người khác, tôi không đi tập (dù đã thay đồ tập), tôi không ăn uống, tôi không nói chuyện với ai, và không làm gì đ...