Tuesday, September 23, 2025

emptiness

Những lúc bất lực với chính mình như thế này, tôi nhận ra, không, không phải nhận ra, mà thực tế là tôi đã nhận ra từ lâu, nhưng khi đang ngây ngất vui sướng, thì tôi thường quên đi mất, cái gì cũng có giá của nó…
Giá của những thứ trang sức lấp lánh, là tiền. Giá của những niềm vui sẽ là những nỗi buồn tương ứng, giá của hạnh phúc sẽ là nỗi đau, giá của những giấc ngủ yên lành, sẽ là những cơn mất kiểm soát như thế này. Có phải là ai cũng thế?
Không, chắc chắn có những người không như thế. Những người chẳng đòi hỏi gì nhiều, những người cân bằng và tự đủ đầy, không có mấy khát khao, tự cảm thấy chỉ những giản dị đời thường cứ thế trôi qua và không phải vật vã hay tranh đấu gì nhiều đã tự thân là hạnh phúc, là may mắn. 
Nhưng thử tưởng tượng cuộc đời của tôi sẽ hướng tới những điều như thế ư, tôi thực sự muốn thế, cần như thế? Gần đây tôi mới phát hiện ra, tôi thực ra cũng muốn một chốn yên bình, và cũng có thể hạnh phúc một cách thanh thản, thậm chí có thể không cần phải đọc sách. Nhưng sao thế nhỉ, mọi thứ với tôi sao cứ luôn hỗn loạn quay cuồng thế này?
Những lúc như thế này, tôi ước gì có một cái máy hút, có thể hút sạch những thứ thuốc độc đang hoạt tác trong trí não và cơ thể tôi, hút sạch ra, thậm chí hút luôn cả ký ức, cả trí nhớ, thậm chí, trống rỗng đi luôn cũng được, vì thật là đau đớn quá sức chịu đựng…
Những lúc đau như thế này, tôi thậm chí đã muốn chọn “trống rỗng”….

No comments:

Post a Comment

nhờ nhờ

 bỗng nhiên tôi nhận ra tôi thực ra rất bám chấp vào những thứ hoàn hảo, dẫu không bao giờ đủ can đảm để tin vào  chúng, một phần vì vậy mà ...