Tôi đi giữa mùa hè, nhưng là một mùa hè “lạnh”. Ngồi ở cái bàn gỗ với cửa thông gió bốn phía, thậm chí còn phải mặc thêm áo. Cái chỗ ngồi nhìn ra cửa phía nào cũng thấy ngổn ngang và ngổn ngang, hèn chi lòng người không sao bình yên được. Cần phải có một chốn bình yên giống như cái chỗ nhìn ra ban công nhà mình, có đúng không? Để mà mỗi khi lòng trĩu xuống thì ra than thở vuốt ve với cây dâu và cây sung rợp những lá, những quả, hay cây dành dành với những bông hoá trắng muốt và thơm ngát nao lòng, những vất vít mà không vấn vương… khiến lòng nhẹ tênh vì những màu xanh mướt mắt và nỗi sung sướng vì những thành quả giản đơn, giản đơn và giản đơn. Mong rằng trăm quả đừng quả nào rụng, hãy chín hết, sống hết phận sự của mình kể cả rằng sau đó chỉ còn lại đúng là một nỗi ngọt ngào, mà rồi cũng biến đi nhanh chóng…
Tuesday, May 27, 2025
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Sentimental journey
Hôm nay tôi bỗng nhớ ra một điều, rằng khi mọi việc mới bắt đầu, tôi đã từng nghĩ rằng, hoặc cảm thấy rằng, người ta đối với tôi, là một th...
-
Đã bao lâu rồi, anh không còn thấy nàng xuất hiện? Anh không còn đếm nữa. Đó là lựa chọn của anh, anh cần phải chấp nhận mọi thứ đi cùng vớ...
-
Tôi có nên viết về nó không? Nỗi choáng váng êm dịu suốt mấy ngày qua của tôi. “ Con người ta ai cũng cần nhau mà chị” , một người có vẻ ng...
-
chả hiểu sao dạo này tôi không up được ảnh lên đây từ điện thoại hay ipad, mà phải dùng computer. lũ nắp ấm mọc chi chít mơn mởn nhiều sứ...

No comments:
Post a Comment