Wednesday, May 28, 2025

...

 cái mùa mộng mị này mãi vẫn chưa chịu chấm dứt, và tôi lại còn bị ốm một trận

mỗi một lần ốm có vẻ như là nặng, là tôi lại có cảm giác những tháng ngày của mình cũng chẳng còn lại nhiều nữa, bởi sinh lực cứ mỗi lúc một vơi dần đi.

nhưng tôi không cảm thấy sợ, tôi chỉ thấy tiếc, tiếc một đời sống quá dễ dàng, chẳng lưu lại được gì mấy, không chịu được sư hời hợt, dễ dãi, nhưng cũng chẳng dám quăng mình vào những thử thách, những giới hạn thực sự để bứt ra được khỏi sự tầm thường...

và còn...

cái note này viết đã gần ba tháng, nhưng hóa ra lại chưa up

và lại một trận ốm tiếp theo, trong một cái mùa không biết là mùa gì, mà có gió mùa và mưa phùn xen lẫn với nắng hè oi ả

những lúc ốm, hoá ra lại sáng suốt nhất


No comments:

Post a Comment

nhờ nhờ

 bỗng nhiên tôi nhận ra tôi thực ra rất bám chấp vào những thứ hoàn hảo, dẫu không bao giờ đủ can đảm để tin vào  chúng, một phần vì vậy mà ...