nàng cảm thấy cái thế giới trong nàng nó mênh mông khủng khiếp, đến nỗi nàng thường bị nó nhấn chìm đến ngạt thở, và bằng kinh nghiệm của kẻ nhiều lần suýt chết chìm, nàng biết, càng vùng vẫy, thì chỉ càng chìm sâu xuống, chỉ càng nhanh đến gần với cái chết, cách duy nhất để thoát ra, đó là chấp nhận, chấp nhận tất cả đổ ụp xuống nàng, nhận nó như thể nàng là nó và nó là nàng, chỉ có cách hòa chung vào một thể với nó, mặc nó nuốt chửng nàng, thì đến một lúc nào đó, chính nó sẽ tự đẩy nàng ngoi lên, ôm ấp nàng trong sự đen tối và lạnh lẽo, nhưng cũng đầy độ lượng của nó. Nhưng có những lúc, chính nàng cũng không muốn ngoi lên…
Saturday, December 7, 2024
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Sentimental journey
Hôm nay tôi bỗng nhớ ra một điều, rằng khi mọi việc mới bắt đầu, tôi đã từng nghĩ rằng, hoặc cảm thấy rằng, người ta đối với tôi, là một th...
-
Đã bao lâu rồi, anh không còn thấy nàng xuất hiện? Anh không còn đếm nữa. Đó là lựa chọn của anh, anh cần phải chấp nhận mọi thứ đi cùng vớ...
-
Tôi có nên viết về nó không? Nỗi choáng váng êm dịu suốt mấy ngày qua của tôi. “ Con người ta ai cũng cần nhau mà chị” , một người có vẻ ng...
-
chả hiểu sao dạo này tôi không up được ảnh lên đây từ điện thoại hay ipad, mà phải dùng computer. lũ nắp ấm mọc chi chít mơn mởn nhiều sứ...
No comments:
Post a Comment