Wednesday, August 13, 2025

punishment

 Cho đến lúc này, tôi vẫn không biết phải làm thế nào với cảm xúc của mình ngoài việc cố gắng, mà thực ra là chẳng thể cố gắng, chấp nhận nó. 

Từ mấy tuần nay, chính xác là đã 24 ngày, gần một tháng…

Vẫn biết là cái gì cũng có giá của nó, nhưng vì sao tôi vẫn không thể chấp nhận sự khó chịu và đau đớn đằng sau những ngất ngây sung sướng của ái tình. Phải chăng sự sung sướng làm cho con người ta nông cạn đi, hời hợt đi, và chẳng còn nhận thức được sâu sắc về bất cứ điều gì khác nữa ngoài những gì đợt sóng dữ dội của cảm xúc đang cuốn phăng thực tại, mọi thứ đều lẫn lộn và mờ nhạt trước nó, ái tình. 

Lúc này đây, tôi lại thực không biết mình muốn gì. Tôi nghĩ rằng mình sẽ chấp nhận tất cả, trừ tự tôn, để đánh đổi lấy tình cảm. Nhưng vì sao giờ phút này tôi lại không thể nào chấp nhận nỗi bất an, sự khó chịu của những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, nhưng lại là tất yếu của một mối quan hệ như thế này. Tôi sẽ lại phải làm gì để điều chỉnh bản thân mình cho phù hợp, hay một lần nữa tôi lại chỉ muốn thoát ra và quay đi? Và để rồi nhận ra rằng mình không làm được? Sao mọi thứ cứ luôn luẩn quẩn như thế? Là do tôi đòi hỏi quá nhiều, muốn kiểm soát quá nhiều? Nhưng lại không muốn thừa nhận, vì những bài học đau đớn mà tôi đã có? Chẳng lẽ tôi lại chỉ đang cố tỏ ra rằng mình đã học và đã hiểu nhưng thực ra là không phải như vậy?

Có lẽ tôi không thông minh, không giỏi chấp nhận, không giỏi buông bỏ, và cũng chẳng mạnh mẽ như tôi đã nghĩ… thậm chí tôi còn chẳng sâu sắc, bởi vì chẳng hề có một sự giác ngộ nào ở đây. Mọi thứ đều lặp lại, chỉ là với một sắc thái của sự nhận biết những thứ đã từng hành hạ mình đến thế, chứ không phải sự điên rồ và choáng váng của thuở ban đầu. Nhưng vẫn không khác mấy, cảm giác khổ sở và dằn vặt đó…

Thật ra, tôi biết là mình phải chịu, nhưng tôi chỉ sợ mình sẽ ốm, vì sức chịu đựng vể thể chất của tôi chẳng còn được như xưa nữa, mà hiện giờ tôi có quá nhiều thứ cần cố gắng. Tôi có thể không ngủ, nhưng tôi không được ốm…

No comments:

Post a Comment

nhờ nhờ

 bỗng nhiên tôi nhận ra tôi thực ra rất bám chấp vào những thứ hoàn hảo, dẫu không bao giờ đủ can đảm để tin vào  chúng, một phần vì vậy mà ...