thế mà lại có một bài hát nữa gắn với sự tồn tại của đoạn quá khứ ấy một cách vừa vô tình vừa đầy chủ ý, Avec le temps, cứ giống như nó là một cái nhãn đóng vào cái hộp chứa đựng khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi mà day dứt không tưởng ấy… cứ tưởng với chừng ấy Loner Deer và một vài Kaz Hawkins đã là quá nhiều, vậy mà đến Avec le temps mới dường như tạm đủ.
Sunday, February 23, 2025
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Sentimental journey
Hôm nay tôi bỗng nhớ ra một điều, rằng khi mọi việc mới bắt đầu, tôi đã từng nghĩ rằng, hoặc cảm thấy rằng, người ta đối với tôi, là một th...
-
Đã bao lâu rồi, anh không còn thấy nàng xuất hiện? Anh không còn đếm nữa. Đó là lựa chọn của anh, anh cần phải chấp nhận mọi thứ đi cùng vớ...
-
Tôi có nên viết về nó không? Nỗi choáng váng êm dịu suốt mấy ngày qua của tôi. “ Con người ta ai cũng cần nhau mà chị” , một người có vẻ ng...
-
chả hiểu sao dạo này tôi không up được ảnh lên đây từ điện thoại hay ipad, mà phải dùng computer. lũ nắp ấm mọc chi chít mơn mởn nhiều sứ...
No comments:
Post a Comment