thế mà lại có một bài hát nữa gắn với sự tồn tại của đoạn quá khứ ấy một cách vừa vô tình vừa đầy chủ ý, Avec le temps, cứ giống như nó là một cái nhãn đóng vào cái hộp chứa đựng khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi mà day dứt không tưởng ấy… cứ tưởng với chừng ấy Loner Deer và một vài Kaz Hawkins đã là quá nhiều, vậy mà đến Avec le temps mới dường như tạm đủ.
Sunday, February 23, 2025
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
compromise
tôi đau đầu khủng khiếp, và rất đói, rất thèm ăn, nhưng không thể nghĩ ra được muốn ăn gì, vì nghĩ tới bất cứ món gì tôi cũng không thể nuố...
-
Đã bao lâu rồi, anh không còn thấy nàng xuất hiện? Anh không còn đếm nữa. Đó là lựa chọn của anh, anh cần phải chấp nhận mọi thứ đi cùng vớ...
-
Hôm nay tôi thử làm một người khác, tôi không đi tập (dù đã thay đồ tập), tôi không ăn uống, tôi không nói chuyện với ai, và không làm gì đ...
-
Không như lý tưởng, “hạnh phúc thì không tiên nghiệm”. Chỉ khi thực sự có được nó, người ta mới biết đấy chính là “thứ mình cần”. Phải khi ...
No comments:
Post a Comment