Thursday, August 15, 2024

Một trạng thái (có lẽ sẽ còn lặp lại)

 Khi nhận ra một lần nữa, nguyên nhân sâu xa của tất cả mọi sự, tôi như kiệt sức và rơi vào một trạng thái lơ mơ không thiết gì, không muốn nhận thức gì hơn nữa. Thế nhưng, cuộc sống cứ lôi ta đi cùng với những nghĩa vụ và trách nhiệm của nó. Chính vì thế, có chìm trong đau khổ hay không thì chân tay vẫn hoạt động, mắt vẫn nhìn, dù chẳng biết nhìn gì, tai vẫn nghe, dù có thể không hiểu gì, mồm vẫn nói, vẫn ăn uống, thậm chí cả cười, và có khi cả khóc, vì những lý do chẳng hề liên quan đến nỗi đau thực sự. Và đến lúc tất cả đầy ứ lên, toàn bộ cơ thể rơi vào trạng thái mệt mỏi muốn sập xuống. Và giấc ngủ kéo đến, kỳ lạ thật, như thế này lại không khó ngủ.

No comments:

Post a Comment

Sentimental journey

 Hôm nay tôi bỗng nhớ ra một điều, rằng khi mọi việc mới bắt đầu, tôi đã từng nghĩ rằng, hoặc cảm thấy rằng, người ta đối với tôi, là một th...