Ai có thể ngờ được, có một ngày tôi lại được cứu rỗi bởi một giấc mơ.
Một giấc mơ sống động đến từng hình ảnh, và tất nhiên, cảm xúc. Khi hình ảnh đã trở nên nhạt dần, những nội dung chữ nghĩa đã bị chiếm mất chỗ trong bộ nhớ (không biết dùng từ có đúng không nhỉ), thì cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn và chân thực cho đến tận bây giờ, khi đã trải qua một ngày dài. Đến mức tôi muốn tin rằng đó là sự thực, chỉ là vì không có cách nào diễn ra trong đời sống này, cho nên chúng tôi gặp nhau trong giấc mơ, để giải quyết những nỗi ám ảnh, day dứt cứ ở đấy mãi, không cách nào xua đi được, mặc cho lý trí đã làm hết sức của nó, mặc cho mọi logic trên đời, và dẫu cho tôi biết rằng những ám ảnh ấy không phải là vì phẩm chất của tình cảm tạo ra.
Tôi đã trải qua cả một ngày, và cho đến giờ tôi vẫn tin đó là sự thật. Kể cả sự thật không phải một cái gì đó như là sóng năng lượng của tinh thần (hay là ý chí, hay là sóng não) gặp nhau, hay một sự nhận biết bằng năng lượng dạng như thế, vượt xuyên qua không gian, và thấy được, thì đó cũng là một sự nhận ra được phóng chiếu qua giấc mơ. Cũng có thể vì sức mạnh cứu rỗi của nó đối với tôi quá lớn, nên tôi mới muốn tin vào nó. Nhưng tôi vẫn tin điều đó là sự thật, mà khi đã đủ buông bỏ sự bám chấp vào một sự giải thoát từ đâu đó, thì hình hài của nó mới thực sự hiện ra, bằng cách gặp được/nhìn thấy/ hoặc nhận ra, qua giấc mơ của đêm hôm qua.
Đã lâu lắm rồi, chẳng biết từ bao giờ, tôi mới thấy nhẹ nhõm đến thế. Không hạnh phúc, không đau khổ, mà là sự nhẹ nhõm bao trùm. Và tôi đã biết, sở dĩ tôi chưa tha thứ được, chưa quên được, và buông xuống được, tôi vẫn bị dục vọng hành hạ từng cơn, không phải tình cảm, mà là dục vọng, vẫn bị trói buộc cho dù lý trí luôn bảo điều đó là đúng đắn trong mọi lẽ của nó, đấy là bởi vì tôi luôn thấy những gì xảy ra là không đúng với những gì mà tôi thấy, và chính vì thế, tôi không thể chấp chận được, tôi không chấp nhận được rằng tôi đã sai. Tôi không đẩy được cái trực giác “không sai” ấy đi để mà chấp nhận. Đó là nguyên nhân của mọi đau khổ, mọi bất hạnh, quằn quại tìm lối thoát nhưng không thấy. Ấy vậy mà khi không còn đi tìm nữa, khi đã let go, đã bỏ đi dục vọng kiểm soát nỗi bất hạnh của chính mình, thì sự cứu rỗi lại đến qua một giấc mơ. Và tôi lại nhìn thấy được Yêu thương ở đấy, một Yêu thương đúng nghĩa, không có gì là dục vọng, và bởi thấy được Yêu thương, nên sự buông bỏ đến là một lẽ tự nhiên, không cần gắng sức. Thật là kỳ diệu. Đây có lẽ đúng là một sự kỳ diệu, lại là sự kỳ diệu đầu tiên xuất hiện ở đây, ở cái thế giới trần trụi không mặt nạ này.

No comments:
Post a Comment