bỗng nhiên tôi nhận ra tôi thực ra rất bám chấp vào những thứ hoàn hảo, dẫu không bao giờ đủ can đảm để tin vào chúng, một phần vì vậy mà tôi rất dễ tổn thương
một phần nào đó trong tôi từ chối chấp nhận những éo le và bất khả của cuộc đời, và của chính bản thân mình, dẫu lúc nào cũng tự nhủ "chẳng có gì là hoàn hảo"
nói cách khác, tôi không dám yêu hết mình, cũng chẳng dám ghét hết mình, nhưng luôn mong muốn được yêu hết mình, và nói thế nào nhỉ, dẫu chẳng sợ ai ghét mình, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ đủ can đảm để chủ động khiến người ta phải ghét
bản thân chẳng ưa gì sự nhờ nhờ, và luôn ngưỡng mộ tất cả những gì sống động và sắc nét, nhưng lại rất nhờ nhờ xét trên một góc độ nào đó, dù trong lòng luôn biết rõ, hay ít ra là độ này tôi luôn biết rõ, thực sự mọi chuyện là như thế nào...