Wednesday, October 29, 2025

passion

 ôi thật là đáng sợ cái thứ dục vọng khi nó bị kích hoạt. Từ phía sâu bên trong, nó dâng lên, tràn vào tất cả các ngóc ngách trong nội tạng, bít kín các mạch máu, và các cơ quan hô hấp. Toàn bộ cơ thể bị vây hãm, bức bối, đau đớn, khó thở... không có cách nào, không có một suy nghĩ nào, một sự sáng suốt nào có thể giúp được, có thể dập tắt nó được... chỉ có cách chờ đợi cho nó hoạt tác xong xuôi, và sau đó, hậu quả mà nó để lại có thể sửa chữa được hay không, và sửa chữa được bao nhiêu thì chẳng thể nào mà biết trước được...

đáng buồn là, dục vọng khởi sinh từ tình yêu, nhưng nó hoàn toàn không phải là tình yêu, thậm chí nó còn là kẻ thù của tình yêu, nó có thể khiến tình yêu tan vỡ, khi người ta không đủ yêu để vượt qua nó...

Sunday, October 19, 2025

where are you

tối qua tôi đi bộ ngoài đường gần 7km mà không cầm bất cứ một thứ gì trên tay, không điện thoại, không tiền, và cũng không thẻ tín dụng. lúc ấy, tôi đã nghĩ rằng, nếu như chẳng may tôi có mệnh hệ gì, rất có thể tôi sẽ biến thành một con ma vô danh. và dĩ nhiên, tôi sẽ nghĩ luôn, nếu người ta biết rằng tôi đã biến mất, chẳng còn một dấu tích gì, người ta sẽ ra sao? từ bé tôi đã luôn nghĩ, nếu tôi chết đi, liệu những người thân của tôi sẽ thương tiếc tôi như thế nào? tôi đoán đó hẳn đã là suy nghĩ của không ít người

trong lúc đi bộ, tôi cảm thấy mình cần viết ra một điều gì đó, nhưng không phải là những kể lể kêu than, phải là một điều gì đó có tính phổ quát, nhất định không nên sa đà vào những tủn mủn lê thê của tình yêu, của những đòi hỏi triền miên không bao giờ là có giới hạn, của những dục vọng chẳng bao giờ ngừng lại.

và lúc ấy tôi nghĩ rằng, viết ra những thứ là chân lý (cho dù chẳng chân lý nào mãi mãi), là phổ quát (cho dù rộng đến đâu cũng chẳng thể bao phủ hết mọi thứ gì tồn tại), chính là công việc của những nhà khoa học, những triết gia, của những người luôn đặt câu hỏi và không phải bao giờ cũng có câu trả lời cho chính mình. còn ngược lại, biến, những thứ chân lý, phổ quát thành cụ thể, để mà đọc mà ai cũng thấy bóng dáng mình đâu đó thì lại là việc của những nhà văn...

tình yêu là gì?

nó là thứ có thể khiến cho người ta ngất ngây trong sung sướng, cả về thể xác lẫn tinh thần...

nhưng nó cũng ngay lập tức có thể khiến cho người ta đau khổ đến mức sẵn sàng từ bỏ nó, dù cho biết trước rằng sẽ phải hối tiếc.

nhờ nhờ

 bỗng nhiên tôi nhận ra tôi thực ra rất bám chấp vào những thứ hoàn hảo, dẫu không bao giờ đủ can đảm để tin vào  chúng, một phần vì vậy mà ...