những ngày cuối năm trôi qua thật chậm trong âm nhạc của Loner Deer. tôi tự hỏi, âm nhạc này là thứ đã làm bạn với tôi trong những ngày tháng cô đơn quá đỗi này, hay chính nó là thứ níu giữ tôi lại, khiến tôi không muốn thoát ra, nói là không muốn thì chắc cũng không hẳn đúng, nhưng mỗi khi tôi thực sự định làm gì đó để thoát khỏi tình trạng này, có lẽ cũng chẳng khó đến thế, thì luôn luôn có gì đó ngăn tôi lại, và lại vẫn L.D, thỉnh thoảng thêm một ít Lady GaGa với những Die with a smile, Always remember us this way, Never love again, và Is that Alright. Nhưng nhiều nhất vẫn là Old days on the Porch, nghe đi nghe lại rất nhiều lần, ít hơn một chút là Love never dies. Bây giờ nghe All We need lại thấy cũng chỉ bình thường thôi. Thế mới thấy âm nhạc của L.D giản dị với những chất liệu vô cùng thô sơ mộc mạc, nhưng chẳng hề đơn giản, bởi nó có thể chạm đến những tầng sâu nhất của tâm hồn mà chính ta còn chưa nhìn thấu hết, và có thể chính L.D. cũng thế. Âm nhạc là thứ gì đó luôn truyền tải được nhiều và trực tiếp hơn ngôn từ, là một thứ khiến cho hai tâm hồn có thể chạm đến nhau nhanh và có lẽ là mạnh mẽ hơn, nhưng tiếc là tôi lại chẳng có một chút hiểu biết gì về nó. Từ trước đến nay tôi nghe nhạc chỉ đơn thuần bằng cảm nhận, bằng trái tim, dù gu âm nhạc của tôi cũng không hề tệ, nhưng hoàn toàn cũng chỉ là những ngu ngơ, thuần khiết của cảm xúc, và tình cảm. Tôi có nên đi học không nhỉ?
Sunday, December 29, 2024
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
em vẫn mãi ngây thơ :)
thế nào mà, rất nhanh, tôi lại mất đi một mối quan hệ nữa... trong năm nay tôi đã mất đi hai mối quan hệ khá là quan trọng trong đời sống c...
-
Đã bao lâu rồi, anh không còn thấy nàng xuất hiện? Anh không còn đếm nữa. Đó là lựa chọn của anh, anh cần phải chấp nhận mọi thứ đi cùng vớ...
-
chả hiểu sao dạo này tôi không up được ảnh lên đây từ điện thoại hay ipad, mà phải dùng computer. lũ nắp ấm mọc chi chít mơn mởn nhiều sứ...
-
Hôm nay tôi thử làm một người khác, tôi không đi tập (dù đã thay đồ tập), tôi không ăn uống, tôi không nói chuyện với ai, và không làm gì đ...
No comments:
Post a Comment